1. Nhặt lại từng [G] ký ức vỡ
Xếp lại tâm [Em] tư những nỗi nhớ về em
Từng dòng [Am] tin xóa dần đổi tên trong danh bạ
Mà [D] sao tim nhói đau.
Chúng ta từng [G] nghĩ chẳng thể
Học cách sống [Em] khi thiếu vắng nhau
Vậy mà [Am] nay hai đường đã chia đôi rồi
Nhìn [C] em cất bước [D] đi.
ĐK:
Tình đầu như [G] mây ngang trời
Vấn vương chẳng [Bm] nói hết lời
Tựa như nắng [C] sau đêm mưa
Khiến tâm hồn [Cm] như dệt thêm bức [D] tranh.
Để rồi khi [G] mây bay rồi
Để lại bầu [Bm] trời một đời nhớ [Em] thương
Tình đầu [Am] dẫu chẳng thể
Vẫn là một hình bóng giữ [G] trong [D] lòng.
2. Tưởng rằng đã [G] quên nhau lâu
Thế nhưng đâu [Em] hay tình cảm hóa đậm sâu
Tưởng sẽ [Am] quên em dần tập buông tay dần
Ngờ [D] đâu tim nhói đau.
Trái tim mềm [G] yếu đến thế
Từng chung bước [Em] đi qua bao nhiêu năm tháng thanh xuân
Vậy mà [Am] phút bất ngờ đã chia đôi đường
Nhìn [C] em cất bước [D] đi.
ĐK:
Tình đầu như [G] mây ngang trời
Vấn vương chẳng [Bm] nói hết lời
Tựa như nắng [C] sau đêm mưa
Khiến tâm hồn [Cm] như dệt thêm bức [D] tranh.
Để rồi khi [G] mây bay rồi
Để lại bầu [Bm] trời một đời nhớ [Em] thương
Tình đầu [Am] dẫu chẳng thể
Vẫn là một hình bóng giữ [G] trong [D] lòng.
3. Bầu trời đâu [G] hay mây rồi
Hóa thân thành [Bm] cơn mưa rào
Cầu vồng sẽ [C] lên sau mưa
Anh sẽ dần quên [Am] em tựa như giấc [D] mơ.
Tình yêu khi [G] đã chân thành
Dẫu không gặp [Bm] lại vẫn để nhớ [Em] thương
Khi một [Am] người đi mất
Thì một người vẫn sống trong [D] kỷ [G] niệm.
1. Nhặt lại từng [G] ký ức vỡ
Xếp lại tâm [Em] tư những nỗi nhớ về em
Từng dòng [Am] tin xóa dần đổi tên trong danh bạ
Mà [D] sao tim nhói đau.
Chúng ta từng [G] nghĩ chẳng thể
Học cách sống [Em] khi thiếu vắng nhau
Vậy mà [Am] nay hai đường đã chia đôi rồi
Nhìn [C] em cất bước [D] đi.
ĐK:
Tình đầu như [G] mây ngang trời
Vấn vương chẳng [Bm] nói hết lời
Tựa như nắng [C] sau đêm mưa
Khiến tâm hồn [Cm] như dệt thêm bức [D] tranh.
Để rồi khi [G] mây bay rồi
Để lại bầu [Bm] trời một đời nhớ [Em] thương
Tình đầu [Am] dẫu chẳng thể
Vẫn là một hình bóng giữ [G] trong [D] lòng.
2. Tưởng rằng đã [G] quên nhau lâu
Thế nhưng đâu [Em] hay tình cảm hóa đậm sâu
Tưởng sẽ [Am] quên em dần tập buông tay dần
Ngờ [D] đâu tim nhói đau.
Trái tim mềm [G] yếu đến thế
Từng chung bước [Em] đi qua bao nhiêu năm tháng thanh xuân
Vậy mà [Am] phút bất ngờ đã chia đôi đường
Nhìn [C] em cất bước [D] đi.
ĐK:
Tình đầu như [G] mây ngang trời
Vấn vương chẳng [Bm] nói hết lời
Tựa như nắng [C] sau đêm mưa
Khiến tâm hồn [Cm] như dệt thêm bức [D] tranh.
Để rồi khi [G] mây bay rồi
Để lại bầu [Bm] trời một đời nhớ [Em] thương
Tình đầu [Am] dẫu chẳng thể
Vẫn là một hình bóng giữ [G] trong [D] lòng.
3. Bầu trời đâu [G] hay mây rồi
Hóa thân thành [Bm] cơn mưa rào
Cầu vồng sẽ [C] lên sau mưa
Anh sẽ dần quên [Am] em tựa như giấc [D] mơ.
Tình yêu khi [G] đã chân thành
Dẫu không gặp [Bm] lại vẫn để nhớ [Em] thương
Khi một [Am] người đi mất
Thì một người vẫn sống trong [D] kỷ [G] niệm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!