1. Đừng suy [Am] nghĩ, em đau hãy cứ khóc [Dm] đi
Dẫu yếu [G] đuối, em có vai anh tựa [Am] vào
Chẳng cần [F] hứa cao sang thề thốt quá [Dm] môi
Nhưng khi [Em] cần em luôn có anh kề [Am] bên.
2. Đừng tiếc [Am] nuối quá khứ đau buồn đã [Dm] qua
Người cần [G] nhớ, hãy nhớ bằng như kẻ [Am] lạ
Đời vốn [F] dĩ có ai thương mình hơn [Dm] ta
Ngoài anh [Em] ra, em khóc ai hiểu xót [Am] xa.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
2. Đừng tiếc [Am] nuối quá khứ đau buồn đã [Dm] qua
Người cần [G] nhớ, hãy nhớ bằng như kẻ [Am] lạ
Đời vốn [F] dĩ có ai thương mình hơn [Dm] ta
Ngoài anh [Em] ra, em khóc ai hiểu xót [Am] xa.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
1. Đừng suy [Am] nghĩ, em đau hãy cứ khóc [Dm] đi
Dẫu yếu [G] đuối, em có vai anh tựa [Am] vào
Chẳng cần [F] hứa cao sang thề thốt quá [Dm] môi
Nhưng khi [Em] cần em luôn có anh kề [Am] bên.
2. Đừng tiếc [Am] nuối quá khứ đau buồn đã [Dm] qua
Người cần [G] nhớ, hãy nhớ bằng như kẻ [Am] lạ
Đời vốn [F] dĩ có ai thương mình hơn [Dm] ta
Ngoài anh [Em] ra, em khóc ai hiểu xót [Am] xa.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
2. Đừng tiếc [Am] nuối quá khứ đau buồn đã [Dm] qua
Người cần [G] nhớ, hãy nhớ bằng như kẻ [Am] lạ
Đời vốn [F] dĩ có ai thương mình hơn [Dm] ta
Ngoài anh [Em] ra, em khóc ai hiểu xót [Am] xa.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
ĐK:
Anh muốn che chở cho [Am] em cùng em đi hết cuộc [Dm] đời
Em đã vất vả đủ [G] rồi tất cả cứ để anh [C] lo
Năm tháng em mãi mưu [F] sinh vì ai quên bản thân [Dm] mình
Ai bỏ rơi em tội [Em] tình như cành dương liễu héo [Am] khô.
Anh muốn che chở cho [Am] em bờ vai thương em nhỏ [Dm] gầy
Anh sẽ bù đắp cả [G] đời lau khô em lệ sầu [C] cay
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
Thế gian vốn lắm muộn [F] phiền thương em mong manh quá [Dm] hiền
Anh nguyện đổi lấy nỗi [Em] buồn trao em một đời an [Am] yên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!