Phiên bản: lời Phương Dung hát trước 1975:
Từng chiều
[Dm] vàng, trên cánh đồi
[A7] hoang tôi đến thăm mộ
[Dm] nàng.
[C]
Một nén hương
[F] lòng, cài lên mộ
[Dm] chí cho
[A7] ấm lòng em
[Dm] yêu.
Chuyện ngày xưa còn
[Bb] đó tôi với nàng yêu
[Gm] nhau
Cuộc đời tôi vốn
[Bb] nghèo em cũng chẳng cao
[F] sang
Nàng thường
[Gm] mơ và thường hay nói
[C] rằng
Đám cưới đôi
[A7] mình em mặc áo màu
[Dm] xanh.
[C] Nhưng ai đâu
[F] ngờ tình duyên nay đã
[Dm] lỡ
Nàng ra
[Gm] đi trước ngày làm lễ
[F] cưới
Trăm năm ai
[A7] xui duyên tình mình vỡ
[C] tan
Để buồn lên ngày
[F] tháng.
[C] Nay áo màu xanh còn
[Dm] đó anh mới vừa may
[A7] xong
Sao chẳng mặc một
[Dm] lần để em sang nhà
[F] chồng
Tròn duyên tròn
[A7] kiếp, cho thỏa lòng ước
[Dm] mơ.
Màu kỷ
[Dm] niệm, nay vẫn còn
[A7] đây, tôi nhớ em ngàn
[Dm] ngày
[C]
Lòng đã biết
[F] rằng, mộng mơ ngày
[Dm] đó, nay đã thành hư
[A7] không
Một người mang mộng
[Bb] ước đã đến vùng hoang
[Gm] vu
Một người mang nỗi
[Bb] sầu lên chín tầng thương
[F] đau
Giờ còn
[Gm] đây, cũng màu xanh áo
[C] đẹp
Áo cưới xanh
[A7] màu sao chẳng thấy nàng
[Dm] dâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!