1. [F] Em rời đi hôm [G] ấy
Ly cà [Em7] phê anh để nguội bên [Am7] thềm
[Dm7] Lời cuối chưa kịp [G] trao
Mà sao, mình [C] lạc mất nhau?
[F] Anh lần theo hơi [G] ấm
Trong căn phòng [Em7] chỉ còn lại mùi [Am7] xưa
Chiếc áo [Dm7] em hay mặc, giờ [Em7] đây,
Sặc mùi thở [Am] than,
T-ĐK:
[F] Anh đã nghĩ là [G] mình mau quên
Cho đến [Em7] khi một mình giữa [Am7] đêm
Lại [Dm7] nhớ từng câu em [Em7] nói
Rồi [Am] thôi.
ĐK:
Đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
Vì đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
RAP:
Có lẽ em sẽ phải [F] yêu một người như em
Thì [G] em mới hiểu được anh
Đâu [Em] phải lúc nào cũng có thể thấy cầu [Am] vồng mỗi khi mưa tạnh
Con [Dm7] tim nào mà không nóng, cái [G] lúc mà nó chưa lạnh?
Đầu [C] phim thì luôn vui vẻ là để cái [Em] kết còn phải tua nhanh.
Ngoài kia còn [F] rất nhiều người thua anh, nhưng sao anh [G] không cảm giác mình thắng?
Đâu ai [Em7] dạy nhưng anh vẫn hiểu, là tình [Am] ngọt cũng là tình đắng
Thói [Dm7] quen mỗi khi thức giấc, anh phải [Em7] luôn tự dặn mình rằng
Thằng Bảo [Am] vẫn sẽ là thằng Bảo, chỉ cần em còn chịu tin anh.
Và anh vẫn [F] tin rằng vào cái lúc, khi thế [G] gian này được hình thành
Em [Em7] không phải là đến đây, chỉ để [Am] gặp có mỗi mình anh
Và anh tạm [Dm7] gọi nó là nghịch cảnh, khi càng dễ [Em7] nhớ thì càng quên nhanh,
Anh [Am] học được cách chấp nhận, là trái cấm thì nó nên xanh.
ĐK:
Đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
Vì đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
* Chuyện hai [F] ta không đi xa nữa cùng [G] nhau
Anh đã [Em7] hiểu sao em nhìn mắt anh thật [Am] lâu
Vì kể từ [Dm7] nay, người mỗi ngày mình [Em] thấy
Chỉ còn được [F] nghe trong câu chuyện ai nhắc [G] tên.
Đáng ra anh không [F] nên… [G][Em][Am][Dm7][Em7][Am]
1. [F] Em rời đi hôm [G] ấy
Ly cà [Em7] phê anh để nguội bên [Am7] thềm
[Dm7] Lời cuối chưa kịp [G] trao
Mà sao, mình [C] lạc mất nhau?
[F] Anh lần theo hơi [G] ấm
Trong căn phòng [Em7] chỉ còn lại mùi [Am7] xưa
Chiếc áo [Dm7] em hay mặc, giờ [Em7] đây,
Sặc mùi thở [Am] than,
T-ĐK:
[F] Anh đã nghĩ là [G] mình mau quên
Cho đến [Em7] khi một mình giữa [Am7] đêm
Lại [Dm7] nhớ từng câu em [Em7] nói
Rồi [Am] thôi.
ĐK:
Đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
Vì đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
RAP:
Có lẽ em sẽ phải [F] yêu một người như em
Thì [G] em mới hiểu được anh
Đâu [Em] phải lúc nào cũng có thể thấy cầu [Am] vồng mỗi khi mưa tạnh
Con [Dm7] tim nào mà không nóng, cái [G] lúc mà nó chưa lạnh?
Đầu [C] phim thì luôn vui vẻ là để cái [Em] kết còn phải tua nhanh.
Ngoài kia còn [F] rất nhiều người thua anh, nhưng sao anh [G] không cảm giác mình thắng?
Đâu ai [Em7] dạy nhưng anh vẫn hiểu, là tình [Am] ngọt cũng là tình đắng
Thói [Dm7] quen mỗi khi thức giấc, anh phải [Em7] luôn tự dặn mình rằng
Thằng Bảo [Am] vẫn sẽ là thằng Bảo, chỉ cần em còn chịu tin anh.
Và anh vẫn [F] tin rằng vào cái lúc, khi thế [G] gian này được hình thành
Em [Em7] không phải là đến đây, chỉ để [Am] gặp có mỗi mình anh
Và anh tạm [Dm7] gọi nó là nghịch cảnh, khi càng dễ [Em7] nhớ thì càng quên nhanh,
Anh [Am] học được cách chấp nhận, là trái cấm thì nó nên xanh.
ĐK:
Đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
Vì đáng ra anh không [F] nên gục ngã thêm lần [G] nữa
Đáng ra không nên [Em7] đặt niềm tin vào lời [Am] hứa
Chúng ta nên gói [Dm7] gọn mọi thứ vào ngày [Em7] xưa
Mà trách ai bây [Am] giờ? Trách ai vì ai?
* Chuyện hai [F] ta không đi xa nữa cùng [G] nhau
Anh đã [Em7] hiểu sao em nhìn mắt anh thật [Am] lâu
Vì kể từ [Dm7] nay, người mỗi ngày mình [Em] thấy
Chỉ còn được [F] nghe trong câu chuyện ai nhắc [G] tên.
Đáng ra anh không [F] nên… [G][Em][Am][Dm7][Em7][Am]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!