1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt rưng [A7] rưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Biệt núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng.
NGÂM THƠ
Sao người bỏ phố lên rừng?
Sao người không nói, ngập ngừng đắng cay?
Mình tôi còn lại chốn này
Nửa đêm thức giấc, lòng ray rứt buồn!
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng.
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu, người có thấy nhớ [Dm] nhung?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không, sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng? [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời, vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng?
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn, hỡi người có biết [Dm] chăng?
(GIAN TẤU)
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không, sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng? [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời, vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng?
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn, hỡi người có biết [Dm] chăng?
*** Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn..., hỡi người... có. biết. [Dm] chăng...?
S
Sang Phạm18/01/2024 23:45
---NGÂM THƠ :
Sao người bỏ phố lên rừng ?
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nửa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
❤️1. Người phụ tôi rồi có phải... [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
✨2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
❤️Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
❤️Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
✨Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời.. vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
✨3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
❤️Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
❤️2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
✨Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
❤️Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
❤️3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
✨❤️Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn... hỡi người... có biết [Dm] chăng ?
✨❤️ * Người phụ tôi rồi...có phải...không..?
S
Sang Phạm14/01/2024 21:08
---NGÂM THƠ :
Sao người bỏ phố lên rừng ?
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nửa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
* Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn... hỡi người... có biết [Dm] chăng ?
S
Sang Phạm14/01/2024 21:04
---NGÂM THƠ :
Sao người bỏ phố lên rừng,
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nữa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không? [G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
K
Khang12/03/2019 10:52
Thêm phi nhung nữa ad ơi
Bỏ phố lên rừng
Sáng tác: Châu Kỳ
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt rưng [A7] rưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Biệt núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng.
Sao người bỏ phố lên rừng?
Sao người không nói, ngập ngừng đắng cay?
Mình tôi còn lại chốn này
Nửa đêm thức giấc, lòng ray rứt buồn!
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng.
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu, người có thấy nhớ [Dm] nhung?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không, sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng? [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời, vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng?
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn, hỡi người có biết [Dm] chăng?
(GIAN TẤU)
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không, sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng? [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời, vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng?
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng? [Gm]
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn, hỡi người có biết [Dm] chăng?
*** Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá
Tôi thật [A7] buồn..., hỡi người... có. biết. [Dm] chăng...?
Sao người bỏ phố lên rừng ?
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nửa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
❤️1. Người phụ tôi rồi có phải... [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
✨2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
❤️Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
❤️Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
✨Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời.. vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
✨3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
❤️Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
❤️2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
✨Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
❤️Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
❤️3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
✨Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
✨❤️Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn... hỡi người... có biết [Dm] chăng ?
✨❤️ * Người phụ tôi rồi...có phải...không..?
Sao người bỏ phố lên rừng ?
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nửa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
* Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn... hỡi người... có biết [Dm] chăng ?
Sao người bỏ phố lên rừng,
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay ?
Mình tôi còn lại chốn này,
Nữa đêm thức giấc, lòng day dứt buồn...
1. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Một đi không nửa câu hò [C] hẹn
Người giã [A7] từ mà [Bb] ánh mắt dửng [A7] dưng
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?
[ Gian tấu ]
2. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Bỗng dưng làm kiếp chim xa [C] lạ
Miền núi [A7] sầu người có thấy nhớ [Dm] nhung ?
ĐK:
Người [D] xót xa buồn lắm phải [F#m] không?
[G] Không..sao [Em] bỏ phố lên [F#m] rừng [B7]
Đi [Em] làm mây cao trên đèo [G] vắng
Trời vào [Em] đông [A7] có chạnh [D] lòng.
3. Người phụ tôi rồi có phải [Dm] không ?
Cớ sao lại [C] bỏ phố lên [F] rừng [Gm] ?
Tự nhiên thành bóng chim tăm [C] cá,
Tôi thật [A7] buồn hỡi người có biết [Dm] chăng ?