1. Người yêu [F] ơi giờ sắp xa [Dm] rồi
Chân bước [A7] đi lòng vẫn chưa [Dm] yên
Trời biên cương rợp áng mây [A] hồng
Cỏ non [C] xanh vờn bay trong [F] gió. [A7]
Ngày ra [C] đi hẹn sẽ quay [Gm] về
Người yêu ơi xin vẹn giữ câu [F] thề
Đừng quen [Dm] ai dù trai hay [Gm] gái
Đừng đi với [A7] ai ngoài anh em [Dm] nhé.
ĐK 1:
Đừng trao [C] thư hoặc nắm tay [Gm] người
Và đừng nhìn chung một ánh trăng [F] ngời
Đừng say [Dm] mê lời thơ đắm [Gm] đuối
Đừng tha thiết [A7] nghe khúc nhạc u [Dm] buồn.
2. Bạn thân [F] ơi mình sắp xa [Dm] rồi
Chân bước [A7] đi lòng thấy nao [Dm] nao
Trời biên cương chờ đón bao [A] người
Làm thân [C] trai ngại gì sương [F] gió. [A7]
Bạn thân [C] ơi bạn hãy nhớ lấy [Gm] lời
Người yêu tôi bạn đừng ngó hay [F] cười
Đừng sang [Dm] chơi nhà khi tôi [Gm] vắng
Đừng đưa nón [A7] che dù mưa hay [Dm] nắng.
ĐK 2:
Đừng khen [C] chê màu mắt nhung [Gm] huyền
Cùng mọi người thân bạn nhắn cho [F] rằng
Đừng ai [Dm] yêu người con gái [Gm] ấy
Vì đó chính [A7] là người tôi đã yêu [Dm] rồi.
… chuyện kể rằng ngày đó tại một ngôi làng ở nước Nga xa xôi, có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết. Rồi chiến tranh nổ ra chàng trai cầm súng lên đường chiến đấu. Bạn bè trang lứa trong làng cùng đến tiễn đưa và động viên họ rất nhiều. Ở quê nhà cô gái rất nhớ thương người yêu và nhà gần nên cô tranh thủ công việc để qua phụ giúp nhiều việc đồng áng cùng gia đình anh. Người em trai rất vui vì hàng ngày có chị đến giúp lo nhiều việc, anh có thêm thời gian học hành để thi vào đại học và luôn lời động viên chị cũng như sang nhà chị phụ làm khi có việc nhiều. Thời gian êm đềm trôi qua, bao mùa lúa mì quần quật rồi họ yêu nhau lúc nào cũng không hay. Thế rồi cứ mỗi lần nhà có việc nhiều thì cô gái lấy nón che lên đầu làm dấu để chàng trai sang giúp, cứ thế họ hẹn hò và quấn quít với nhau như không thể xa rời được. Rồi chiến tranh kết thúc người anh trở về, người em cảm thấy ân hận và trong một đêm tối vác vali lên Maxcova học luyện thi vào một trường âm nhạc, hành trang của cậu là cây đàn violon nhỏ bé nhưng khát vọng rất lớn. Rồi ngày ra trường chàng trình bày bài hát “ Chàng trai khó tính “ như một bài luận văn của mình khiến cả nước Nga xao động.
H
hiển707/08/2021 14:21
Hi.. bài này chơi Surf thong thả hơn. Không có sheet ah ad!
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium03/06/2016 07:46
Cám ơn Huynh Van Do nhé
H
huynh van do02/06/2016 22:42
Hi anh Ky Nguyen Long Nhat hat dieu Twist .Thanks
Chàng trai khó tính
Nhạc: Nhạc Nga - Lời Việt: Xuân Anh
1. Người yêu [F] ơi giờ sắp xa [Dm] rồi
Chân bước [A7] đi lòng vẫn chưa [Dm] yên
Trời biên cương rợp áng mây [A] hồng
Cỏ non [C] xanh vờn bay trong [F] gió. [A7]
Ngày ra [C] đi hẹn sẽ quay [Gm] về
Người yêu ơi xin vẹn giữ câu [F] thề
Đừng quen [Dm] ai dù trai hay [Gm] gái
Đừng đi với [A7] ai ngoài anh em [Dm] nhé.
ĐK 1:
Đừng trao [C] thư hoặc nắm tay [Gm] người
Và đừng nhìn chung một ánh trăng [F] ngời
Đừng say [Dm] mê lời thơ đắm [Gm] đuối
Đừng tha thiết [A7] nghe khúc nhạc u [Dm] buồn.
2. Bạn thân [F] ơi mình sắp xa [Dm] rồi
Chân bước [A7] đi lòng thấy nao [Dm] nao
Trời biên cương chờ đón bao [A] người
Làm thân [C] trai ngại gì sương [F] gió. [A7]
Bạn thân [C] ơi bạn hãy nhớ lấy [Gm] lời
Người yêu tôi bạn đừng ngó hay [F] cười
Đừng sang [Dm] chơi nhà khi tôi [Gm] vắng
Đừng đưa nón [A7] che dù mưa hay [Dm] nắng.
ĐK 2:
Đừng khen [C] chê màu mắt nhung [Gm] huyền
Cùng mọi người thân bạn nhắn cho [F] rằng
Đừng ai [Dm] yêu người con gái [Gm] ấy
Vì đó chính [A7] là người tôi đã yêu [Dm] rồi.
… chuyện kể rằng ngày đó tại một ngôi làng ở nước Nga xa xôi, có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết. Rồi chiến tranh nổ ra chàng trai cầm súng lên đường chiến đấu. Bạn bè trang lứa trong làng cùng đến tiễn đưa và động viên họ rất nhiều. Ở quê nhà cô gái rất nhớ thương người yêu và nhà gần nên cô tranh thủ công việc để qua phụ giúp nhiều việc đồng áng cùng gia đình anh. Người em trai rất vui vì hàng ngày có chị đến giúp lo nhiều việc, anh có thêm thời gian học hành để thi vào đại học và luôn lời động viên chị cũng như sang nhà chị phụ làm khi có việc nhiều. Thời gian êm đềm trôi qua, bao mùa lúa mì quần quật rồi họ yêu nhau lúc nào cũng không hay. Thế rồi cứ mỗi lần nhà có việc nhiều thì cô gái lấy nón che lên đầu làm dấu để chàng trai sang giúp, cứ thế họ hẹn hò và quấn quít với nhau như không thể xa rời được. Rồi chiến tranh kết thúc người anh trở về, người em cảm thấy ân hận và trong một đêm tối vác vali lên Maxcova học luyện thi vào một trường âm nhạc, hành trang của cậu là cây đàn violon nhỏ bé nhưng khát vọng rất lớn. Rồi ngày ra trường chàng trình bày bài hát “ Chàng trai khó tính “ như một bài luận văn của mình khiến cả nước Nga xao động.