Chiều [C] xưa trên đồi thông
Ta [F] đi dưới mây [Em] hồng
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc
Em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông
Tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi
Chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông
Hay tin em đã có [Em] chồng
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng
Ôi [G] còn nay tình hư [C7] không!
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông
Anh thao thức giữa mùa [C] đông
Hương [G] tàn trên bến lạnh
Nay [G7] còn đây gió bụi [C] hồng.
Chiều [C] rơi trên đồi thông
Bên [F] con suối ngược [Em] dòng
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa
Khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông
Ta [F] mơn đoá hoa [Em] hồng
Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc
Bay [G7] bay vờn mênh [C] mông.
1. Chiều [C] xưa trên đồi thông, ta [F] đi dưới mây [Em] hồng
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc, em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông, tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi, chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
ĐK:
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông hay tin em đã có [Em] chồng.
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng ôi còn [G] đây tình hư [C7] không!
Chiều [F] nao về đồi [Dm] thông anh thao thức giữa mùa [C] đông.
Hương [G] tàn trên bến lạnh nay còn [G7] đây gió bụi [C] hồng.
2. Chiều [C] rơi trên đồi thông bên [F] con suối ngược [Em] dòng.
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa, khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông, anh [F] mơn đoá hoa [Em] hồng.
Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc, bay [G7] bay vờn mênh [C] mông.
(GIAN TẤU)
1. Chiều [C] xưa trên đồi thông, ta [F] đi dưới mây [Em] hồng
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc, em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông, tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi, chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
ĐK:
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông hay tin em đã có [Em] chồng.
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng ôi còn [G] đây tình hư [C7] không!
Chiều [F] nao về đồi [Dm] thông anh thao thức giữa mùa [C] đông.
Hương [G] tàn trên bến lạnh nay còn [G7] đây gió bụi [C] hồng.
2. Chiều [C] rơi trên đồi thông bên [F] con suối ngược [Em] dòng.
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa, khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông, anh [F] mơn đoá hoa [Em] hồng.
*** Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc, bay [G7] bay vờn mênh [C] mông. (x3)
Chiều trên đồi thông
Nhạc: Châu Kỳ - Thơ: Hoài Hương Tử
Chiều [C] xưa trên đồi thông
Ta [F] đi dưới mây [Em] hồng
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc
Em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông
Tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi
Chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông
Hay tin em đã có [Em] chồng
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng
Ôi [G] còn nay tình hư [C7] không!
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông
Anh thao thức giữa mùa [C] đông
Hương [G] tàn trên bến lạnh
Nay [G7] còn đây gió bụi [C] hồng.
Chiều [C] rơi trên đồi thông
Bên [F] con suối ngược [Em] dòng
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa
Khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông
Ta [F] mơn đoá hoa [Em] hồng
Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc
Bay [G7] bay vờn mênh [C] mông.
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc, em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông, tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi, chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
ĐK:
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông hay tin em đã có [Em] chồng.
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng ôi còn [G] đây tình hư [C7] không!
Chiều [F] nao về đồi [Dm] thông anh thao thức giữa mùa [C] đông.
Hương [G] tàn trên bến lạnh nay còn [G7] đây gió bụi [C] hồng.
2. Chiều [C] rơi trên đồi thông bên [F] con suối ngược [Em] dòng.
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa, khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông, anh [F] mơn đoá hoa [Em] hồng.
Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc, bay [G7] bay vờn mênh [C] mông.
(GIAN TẤU)
1. Chiều [C] xưa trên đồi thông, ta [F] đi dưới mây [Em] hồng
Anh [F] yêu làn hương [Em] tóc, em còn nhớ hay [G7] không?
Chiều [C] xưa trên đồi thông, tóc [F] em xoã buông [Em] dòng
Ðê [F] mê tình một [Em] cõi, chan [G7] hòa niềm ước [C] mong.
ĐK:
Chiều [F] nay về đồi [Dm] thông hay tin em đã có [Em] chồng.
Mây [F] sầu giăng tám [Dm] hướng ôi còn [G] đây tình hư [C7] không!
Chiều [F] nao về đồi [Dm] thông anh thao thức giữa mùa [C] đông.
Hương [G] tàn trên bến lạnh nay còn [G7] đây gió bụi [C] hồng.
2. Chiều [C] rơi trên đồi thông bên [F] con suối ngược [Em] dòng.
Thôi [F] không còn gặp [Em] nữa, khi người đã sang [G7] sông.
Chiều [C] rơi trên đồi thông, anh [F] mơn đoá hoa [Em] hồng.
*** Khơi [F] lên làn hương [Em] tóc, bay [G7] bay vờn mênh [C] mông. (x3)