1. [G] Anh vẫn hay đi lang thang trên cung đường quen
[Bm7] Chẳng thể xóa hết bóng dáng em khi còn bên
Cười [Am7] với anh như ngày xưa, hạnh phúc như chưa từng xa
Làm [C] anh ngỡ mới hôm [Cm] qua.
2. [G] Nếu nhớ thương kia trong anh hóa những vì sao
[Bm7] Mong nơi em sẽ không mây để hiểu lòng anh thế [Am7] nào
Ngậm ngùi [C] chấp nhận lùi về [Cm] sau.
T-ĐK1:
Anh đã cố quên [G] đi nhưng dường như vô ích
Người nói câu chia [Bm7] tay không một câu giải thích
Để lại một [Am7] nút thắt mãi nơi này
Loay [C] hoay mình anh nhận lấy.
ĐK:
Mạnh mẽ nhưng trái tim của [G] anh cũng còn biết đau chứ
Vết thương như hằn [Bm7] sâu mỗi khi anh chợt nhớ
Nói đi tại [Am7] sao bao vụn vỡ em lại trao cho người
Từng yêu [C] em bên em luôn cần em [D] nhất.
Gieo biết bao hy vọng để [G] rồi chính em xóa đi hết
Thật tâm anh đâu [Bm7] muốn mình phải mang ưu phiền
Đoạn [Am7] kết thật vội vàng lời hẹn ước cũng vội tan
Cứ [C] thế em bỏ lại anh đứng giữa [D] ngàn
Dở [G] dang..
3. Tựa lên ánh [G] trăng nhiệm màu
Mình hẹn thề cho đến [Bm7] mãi về sau
Ngày ta chung [Am7] đôi gió mang mùa yêu đầu
Mà vì đâu ta đánh mất [C] nhau trong một chiều [D] thu.
T-ĐK2:
Bỏ lại hết sau lưng người hãy [G] quên em đi,
Để giọt lệ hoen đôi mi
[Bm7] Yêu thương phai nhạt còn gì trong tâm trí
[Am7] Bao lời tha thiết và đường mật anh phải xóa hết dù rằng thật [C] không dễ..
ĐK:
Mạnh mẽ nhưng trái tim của [G] anh cũng còn biết đau chứ
Vết thương như hằn [Bm7] sâu mỗi khi anh chợt nhớ
Nói đi tại [Am7] sao bao vụn vỡ em lại trao cho người
Từng yêu [C] em bên em luôn cần em [D] nhất.
Gieo biết bao hy vọng để [G] rồi chính em xóa đi hết
Thật tâm anh đâu [Bm7] muốn mình phải mang ưu phiền
Đoạn [Am7] kết thật vội vàng lời hẹn ước cũng vội tan
Cứ [C] thế em bỏ lại anh đứng giữa [D] ngàn.
* [Em] Em đi chẳng ngoái lại phía [D] sau
Dẫu anh chạy theo nắng phai [C] màu
Có lẽ đây là kết thúc anh đành [Am7] quên em thôi
Bầu trời [Bm7] kia chia đôi
Rời [F] xa để tìm cho nhau hạnh phúc [D] mới.
Đừng mãi ôm mộng nhìn về [G] quá khứ khi ta còn nhau
Vết cắt dẫu thật [Bm7] sâu cũng dần phai mờ mau
Có lẽ nên học [Am7] cách chấp nhận
Rời xa [C] nhau để tìm hạnh [D] phúc [G] mới….
1. [G] Anh vẫn hay đi lang thang trên cung đường quen
[Bm7] Chẳng thể xóa hết bóng dáng em khi còn bên
Cười [Am7] với anh như ngày xưa, hạnh phúc như chưa từng xa
Làm [C] anh ngỡ mới hôm [Cm] qua.
2. [G] Nếu nhớ thương kia trong anh hóa những vì sao
[Bm7] Mong nơi em sẽ không mây để hiểu lòng anh thế [Am7] nào
Ngậm ngùi [C] chấp nhận lùi về [Cm] sau.
T-ĐK1:
Anh đã cố quên [G] đi nhưng dường như vô ích
Người nói câu chia [Bm7] tay không một câu giải thích
Để lại một [Am7] nút thắt mãi nơi này
Loay [C] hoay mình anh nhận lấy.
ĐK:
Mạnh mẽ nhưng trái tim của [G] anh cũng còn biết đau chứ
Vết thương như hằn [Bm7] sâu mỗi khi anh chợt nhớ
Nói đi tại [Am7] sao bao vụn vỡ em lại trao cho người
Từng yêu [C] em bên em luôn cần em [D] nhất.
Gieo biết bao hy vọng để [G] rồi chính em xóa đi hết
Thật tâm anh đâu [Bm7] muốn mình phải mang ưu phiền
Đoạn [Am7] kết thật vội vàng lời hẹn ước cũng vội tan
Cứ [C] thế em bỏ lại anh đứng giữa [D] ngàn
Dở [G] dang..
3. Tựa lên ánh [G] trăng nhiệm màu
Mình hẹn thề cho đến [Bm7] mãi về sau
Ngày ta chung [Am7] đôi gió mang mùa yêu đầu
Mà vì đâu ta đánh mất [C] nhau trong một chiều [D] thu.
T-ĐK2:
Bỏ lại hết sau lưng người hãy [G] quên em đi,
Để giọt lệ hoen đôi mi
[Bm7] Yêu thương phai nhạt còn gì trong tâm trí
[Am7] Bao lời tha thiết và đường mật anh phải xóa hết dù rằng thật [C] không dễ..
ĐK:
Mạnh mẽ nhưng trái tim của [G] anh cũng còn biết đau chứ
Vết thương như hằn [Bm7] sâu mỗi khi anh chợt nhớ
Nói đi tại [Am7] sao bao vụn vỡ em lại trao cho người
Từng yêu [C] em bên em luôn cần em [D] nhất.
Gieo biết bao hy vọng để [G] rồi chính em xóa đi hết
Thật tâm anh đâu [Bm7] muốn mình phải mang ưu phiền
Đoạn [Am7] kết thật vội vàng lời hẹn ước cũng vội tan
Cứ [C] thế em bỏ lại anh đứng giữa [D] ngàn.
* [Em] Em đi chẳng ngoái lại phía [D] sau
Dẫu anh chạy theo nắng phai [C] màu
Có lẽ đây là kết thúc anh đành [Am7] quên em thôi
Bầu trời [Bm7] kia chia đôi
Rời [F] xa để tìm cho nhau hạnh phúc [D] mới.
Đừng mãi ôm mộng nhìn về [G] quá khứ khi ta còn nhau
Vết cắt dẫu thật [Bm7] sâu cũng dần phai mờ mau
Có lẽ nên học [Am7] cách chấp nhận
Rời xa [C] nhau để tìm hạnh [D] phúc [G] mới….
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!