1. [Dm] Con đường tình ta đi có [A7] khi huy hoàng, có khi điêu tàn
[Dm] Nhưng từ ngày gặp em trái [A7] tim khô cằn, chợt [F] cần gối êm
Là [Gm] lúc thấy chính ta trong [C] nụ cười em
Hạnh [F] phúc đã nở hoa sau [Bb] màn mưa đêm
Và [Gm] biết bao nhiêu con đường đã [A7] đi
Đường [Gm] vào tim em ôi [A7] xa vạn lý.
2. [Dm] Em làm gì ở đâu cớ [A7] sao không tìm đến ta đôi lần
[Dm] Hay là còn phân vân, giữa [A7] bao con người, cầm [F] tay níu chân
Ngày [Gm] tháng đã giúp cây thêm [C] nụ hoa mới
Và [F] đã giúp trái tim thêm [Bb] nụ tình mới
Từ [Gm] lúc yêu em biết [A7] mặt niềm vui cũng [Dm] thân nỗi buồn.
ĐK: Bài ca của [Cm] gió đêm, chừng nào [Gm] chúng ta mới là [Dm] của nhau
Bài ca của mắt [Am] nâu, nhìn ta xót thương cho người [Dm] đến sau
Tình ta người [Cm] thấu chăng tựa như [Gm] ánh trăng tan hồ [Dm] im vắng
Muốn [Am] quên một người khó [Dm] hơn lên trời.
3. [Dm] Hay là mình quên hết để [A7] em yên bình, để ta chôn mình
[Dm] Nhưng càng vờ như không, trắng [A7] đêm cô phòng, lại [F] càng ngóng trông
Và [Gm] muốn thế giới kia hãy [C] để ta yêu
Dù [F] nước mắt có rơi cứ [Bb] để ta yêu
Từ [Gm] lúc yêu em ta [A7] tìm ra ta xót [Dm] xa thôi mà.
1. Con đường tình ta [Am] đi có [E7] khi huy hoàng, có khi điêu tàn [Am]
Nhưng từ ngày gặp [Am]em trái [G7] tim khô cằn, chợt cần gối [C] êm
Là [Dm] lúc thấy chính ta trong [G7] nụ cười em
Hạnh [C] phúc đã nở hoa sau [F] màn mưa đêm
Và [Dm] biết bao nhiêu con đường đã [E7] đi
Đường [G7] vào tim em ôi [E7] xa vạn lý.
2. Em làm gì ở [Am] đâu cớ [E7] sao không tìm đến ta đôi lần [Am]
Hay là còn phân vân, [Am] giữa bao con [G7] người, cầm tay níu [C] chân
Ngày [Dm] tháng đã giúp cây thêm [G7] nụ hoa mới
Và [C] đã giúp trái tim thêm [F] nụ tình mới
Từ [Dm] lúc yêu em biết [E7] mặt niềm vui cũng [Am] thân nỗi buồn.
ĐK: Bài ca của [A7] gió đêm, chừng nào [Dm] chúng ta mới là của [C] nhau
Bài ca của mắt [Dm] nâu, nhìn ta xót [G7] thương cho người [Am] đến sau
Tình ta người [A7] thấu chăng tựa như [Dm] ánh trăng tan hồ [C] im vắng
Muốn [Dm] quên một người [G7]khó [F] hơn lên [Am] trời.
3. Hay là mình quên [Am] hết để [E7] em yên bình, để ta chôn mình [Am]
Nhưng càng vờ như [Am] không, trắng [G7] đêm cô phòng, lại càng ngóng [C] trông
Và [Dm] muốn thế giới kia hãy [G7] để ta yêu
Dù [C] nước mắt có rơi cứ [F] để ta yêu
Từ [Dm] lúc yêu em ta [E7] tìm ra ta xót [G7] xa thôi [Am]mà.
Cứ để ta yêu
Sáng tác: Hamlet Trương
1. [Dm] Con đường tình ta đi có [A7] khi huy hoàng, có khi điêu tàn
[Dm] Nhưng từ ngày gặp em trái [A7] tim khô cằn, chợt [F] cần gối êm
Là [Gm] lúc thấy chính ta trong [C] nụ cười em
Hạnh [F] phúc đã nở hoa sau [Bb] màn mưa đêm
Và [Gm] biết bao nhiêu con đường đã [A7] đi
Đường [Gm] vào tim em ôi [A7] xa vạn lý.
2. [Dm] Em làm gì ở đâu cớ [A7] sao không tìm đến ta đôi lần
[Dm] Hay là còn phân vân, giữa [A7] bao con người, cầm [F] tay níu chân
Ngày [Gm] tháng đã giúp cây thêm [C] nụ hoa mới
Và [F] đã giúp trái tim thêm [Bb] nụ tình mới
Từ [Gm] lúc yêu em biết [A7] mặt niềm vui cũng [Dm] thân nỗi buồn.
ĐK: Bài ca của [Cm] gió đêm, chừng nào [Gm] chúng ta mới là [Dm] của nhau
Bài ca của mắt [Am] nâu, nhìn ta xót thương cho người [Dm] đến sau
Tình ta người [Cm] thấu chăng tựa như [Gm] ánh trăng tan hồ [Dm] im vắng
Muốn [Am] quên một người khó [Dm] hơn lên trời.
3. [Dm] Hay là mình quên hết để [A7] em yên bình, để ta chôn mình
[Dm] Nhưng càng vờ như không, trắng [A7] đêm cô phòng, lại [F] càng ngóng trông
Và [Gm] muốn thế giới kia hãy [C] để ta yêu
Dù [F] nước mắt có rơi cứ [Bb] để ta yêu
Từ [Gm] lúc yêu em ta [A7] tìm ra ta xót [Dm] xa thôi mà.
Nhưng từ ngày gặp [Am]em trái [G7] tim khô cằn, chợt cần gối [C] êm
Là [Dm] lúc thấy chính ta trong [G7] nụ cười em
Hạnh [C] phúc đã nở hoa sau [F] màn mưa đêm
Và [Dm] biết bao nhiêu con đường đã [E7] đi
Đường [G7] vào tim em ôi [E7] xa vạn lý.
2. Em làm gì ở [Am] đâu cớ [E7] sao không tìm đến ta đôi lần [Am]
Hay là còn phân vân, [Am] giữa bao con [G7] người, cầm tay níu [C] chân
Ngày [Dm] tháng đã giúp cây thêm [G7] nụ hoa mới
Và [C] đã giúp trái tim thêm [F] nụ tình mới
Từ [Dm] lúc yêu em biết [E7] mặt niềm vui cũng [Am] thân nỗi buồn.
ĐK: Bài ca của [A7] gió đêm, chừng nào [Dm] chúng ta mới là của [C] nhau
Bài ca của mắt [Dm] nâu, nhìn ta xót [G7] thương cho người [Am] đến sau
Tình ta người [A7] thấu chăng tựa như [Dm] ánh trăng tan hồ [C] im vắng
Muốn [Dm] quên một người [G7]khó [F] hơn lên [Am] trời.
3. Hay là mình quên [Am] hết để [E7] em yên bình, để ta chôn mình [Am]
Nhưng càng vờ như [Am] không, trắng [G7] đêm cô phòng, lại càng ngóng [C] trông
Và [Dm] muốn thế giới kia hãy [G7] để ta yêu
Dù [C] nước mắt có rơi cứ [F] để ta yêu
Từ [Dm] lúc yêu em ta [E7] tìm ra ta xót [G7] xa thôi [Am]mà.