1. Đà Lạt lập [Am] đông hoa vàng vừa mới nở
Ta còn chờ [Dm] em một [F] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E] đông đến chợt [G] đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ em chiều [G] phố núi mênh [E7] mang
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại
Con đường nhà [F] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E] đông gió ngàn [G] thông rì [Dm] rào
Em nói cùng ta giấc mơ một loài [Am] hoa
ĐK: [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E] đồi dốc trên [Am] cao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E] hẹn ước năm [Am] nao
[Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E] xao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E] thành phố trăng [Am] sao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E] là giấc chiêm [Am] bao
[Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi [G] tên em lòng thương [C] nhớ [E]
Giữa một chiều Đà Lạt [Am] lập đông
1. Đà Lạt lập [Am] đông hoa vàng vừa mới nở [A7]
Ta còn chờ [Dm] em một [G] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E7] đông [A7] đến chợt đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ [G] em [F] chiều phố núi mênh [E7] mang.
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại [A7]
Con đường nhà [Dm] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E7] đông [A7] gió ngàn thông rì [Dm] rào
Em nói cùng [E7] ta giấc mơ một loài [Am] hoa.
ĐK: [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] đồi dốc trên [Am] cao [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] hẹn ước năm [Am] nao [Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E7] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E7] xao.
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E7] thành phố trăng [Am] sao [F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E7] là giấc chiêm [Am] bao [Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi tên [E7] em lòng [F] thương nhớ [E7]
Giữa một chiều Đà Lạt lập [Am] đông
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium28/12/2019 12:58
@ngucamband: cám ơn bạn, từ nay các thành viên có thêm một lựa chon.
N
ngucamband28/12/2019 01:23
Hi Ad! Mình nghe phiên bản của Quang Dũng hát, có đề nghị chỉnh lại một vài hợp âm như sau:
ĐÀ LẠT LẬP ĐÔNG (Thế Hiển)
1. Đà Lạt lập [Am] đông hoa vàng vừa mới nở [A7]
Ta còn chờ [Dm] em một [G] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E7] đông [A7] đến chợt đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ [G] em [F] chiều phố núi mênh [E7] mang.
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại [A7]
Con đường nhà [Dm] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E7] đông [A7] gió ngàn thông rì [Dm] rào
Em nói cùng [E7] ta giấc mơ một loài [Am] hoa.
ĐK: [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] đồi dốc trên [Am] cao [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] hẹn ước năm [Am] nao [Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E7] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E7] xao.
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E7] thành phố trăng [Am] sao [F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E7] là giấc chiêm [Am] bao [Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi tên [E7] em lòng [F] thương nhớ [E7]
Giữa một chiều Đà Lạt lập [Am] đông.
Đà Lạt lập đông
Sáng tác: Thế Hiển
1. Đà Lạt lập [Am] đông hoa vàng vừa mới nở
Ta còn chờ [Dm] em một [F] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E] đông đến chợt [G] đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ em chiều [G] phố núi mênh [E7] mang
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại
Con đường nhà [F] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E] đông gió ngàn [G] thông rì [Dm] rào
Em nói cùng ta giấc mơ một loài [Am] hoa
ĐK: [F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E] đồi dốc trên [Am] cao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E] hẹn ước năm [Am] nao
[Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E] xao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E] thành phố trăng [Am] sao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E] là giấc chiêm [Am] bao
[Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi [G] tên em lòng thương [C] nhớ [E]
Giữa một chiều Đà Lạt [Am] lập đông
Ta còn chờ [Dm] em một [G] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E7] đông [A7] đến chợt đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ [G] em [F] chiều phố núi mênh [E7] mang.
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại [A7]
Con đường nhà [Dm] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E7] đông [A7] gió ngàn thông rì [Dm] rào
Em nói cùng [E7] ta giấc mơ một loài [Am] hoa.
ĐK:
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] đồi dốc trên [Am] cao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] hẹn ước năm [Am] nao
[Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E7] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E7] xao.
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E7] thành phố trăng [Am] sao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E7] là giấc chiêm [Am] bao
[Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi tên [E7] em lòng [F] thương nhớ [E7]
Giữa một chiều Đà Lạt lập [Am] đông
https://youtu.be/CwVpWDUSeYE?si=gxh4CugkjIEzGzO6
ĐÀ LẠT LẬP ĐÔNG (Thế Hiển)
1. Đà Lạt lập [Am] đông hoa vàng vừa mới nở [A7]
Ta còn chờ [Dm] em một [G] giấc mơ hoàng [C] lan
Mặt trời mùa [E7] đông [A7] đến chợt đi vội [Dm] vàng
Ta vẫn chờ [G] em [F] chiều phố núi mênh [E7] mang.
2. Lần đầu gặp [Am] nhau ta bàng hoàng ngây dại [A7]
Con đường nhà [Dm] em đồi [G] dốc cao mờ [C] sương
Trời vào lập [E7] đông [A7] gió ngàn thông rì [Dm] rào
Em nói cùng [E7] ta giấc mơ một loài [Am] hoa.
ĐK:
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] đồi dốc trên [Am] cao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào quên [E7] hẹn ước năm [Am] nao
[Dm] Ta như cây thông xanh [Am] đứng bên hồ im bóng
Chờ [E7] cơn gió, chờ [F] cơn gió lao [E7] xao.
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào xa [E7] thành phố trăng [Am] sao
[F] Em bây giờ lẽ [G] nào chỉ [E7] là giấc chiêm [Am] bao
[Dm] Ta qua con dốc xưa [Am] cánh hoa vàng năm ấy
Gọi tên [E7] em lòng [F] thương nhớ [E7]
Giữa một chiều Đà Lạt lập [Am] đông.