Người ta [Am] nói, đàn bà cũ như ly rượu [Dm] đã khui lâu
Nhưng họ đâu [G] biết, rượu càng lâu, vị càng [C] sâu
Đàn bà [Am] cũ, không còn là cô gái khóc [Dm] lóc vì một lời hứa suông
Dẫu [E7] có cầm được ly rượu, cũng biết [Am] cách làm sao để buông.
Đàn bà [Am] cũ khi say không cần, tựa một bờ [Dm] vai
Họ tựa vào bản [G] lĩnh, tự mình đi qua những chông [C] gai
Mượn men [Dm] cay, để thấy mình luôn tồn [Am] tại
Nỗi đau ngày hôm [E7] qua, sẽ là nụ cười hôm [Am] nay.
Đừng nhìn đàn bà [Am] cũ, với ánh mắt thương hại xót [Dm] xa
Tựa say trong men [G] đắng, tự chọn được lối đi [C] qua
Vết sẹo trong [Dm] tim, giờ là trang sức
Càng đau [E7] thương bao nhiêu, càng rực rỡ bấy nhiêu
Người ta sợ cô đơn, như sợ bóng đêm [Am] say
Ta lại thèm cô [E7] đơn, để thấy mình không [Am] say.
* Người đàn bà kiêu [Dm] hãnh, chẳng [G] cần dựa vào [Am] ai
Người đàn bà kiêu [E7] hãnh, chẳng cần... một bờ [Am] vai.
Người ta [Am] nói, đàn bà cũ như ly rượu [Dm] đã khui lâu
Nhưng họ đâu [G] biết, rượu càng lâu, vị càng [C] sâu
Đàn bà [Am] cũ, không còn là cô gái khóc [Dm] lóc vì một lời hứa suông
Dẫu [E7] có cầm được ly rượu, cũng biết [Am] cách làm sao để buông.
Đàn bà [Am] cũ khi say không cần, tựa một bờ [Dm] vai
Họ tựa vào bản [G] lĩnh, tự mình đi qua những chông [C] gai
Mượn men [Dm] cay, để thấy mình luôn tồn [Am] tại
Nỗi đau ngày hôm [E7] qua, sẽ là nụ cười hôm [Am] nay.
Đừng nhìn đàn bà [Am] cũ, với ánh mắt thương hại xót [Dm] xa
Tựa say trong men [G] đắng, tự chọn được lối đi [C] qua
Vết sẹo trong [Dm] tim, giờ là trang sức
Càng đau [E7] thương bao nhiêu, càng rực rỡ bấy nhiêu
Người ta sợ cô đơn, như sợ bóng đêm [Am] say
Ta lại thèm cô [E7] đơn, để thấy mình không [Am] say.
* Người đàn bà kiêu [Dm] hãnh, chẳng [G] cần dựa vào [Am] ai
Người đàn bà kiêu [E7] hãnh, chẳng cần... một bờ [Am] vai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!