Người ta [Em] nói ta sinh ra mang số đào [Am] hoa
Đi đến [Bm] đâu cũng để lại vài ánh mắt chưa [Em] quên
1. [Em] Ta quen màn đêm hơn quen một mái nhà
Ly rượu cạn rồi môi ai vừa ghé [Am] qua
Tin nhắn sáng đèn, tên em rồi tên [D] khác
Nhưng chẳng có ai giữ tim này thật [Em] thà
Phố lên [Em] đèn là linh hồn ta thức giấc
Mùi nước hoa [G] vương đầy trên chiếc áo phong [Am] trần
Mấy cô gái bảo ta như cơn nghiện [D] ngọt
Biết là [Bm] đau vẫn muốn lao vào [Em] gần
TĐK: [Em] Ta không hứa yêu ai đến cuối đời
[G] Chỉ hứa lúc bên nhau sẽ thật lòng
[Am] Đừng trách ta như gió quen lang [C] bạt
Giữ mây trời [D] nào ai giữ được [Em] không?
ĐK: Ta đào [Em] hoa nhưng đâu phải kẻ xấu
Chỉ là [D] tim chưa chịu ngủ yên [G] thôi
Mỗi cuộc [Am] vui như một bài ca [Em] cũ
Hết men [D] say lại lạc giữa đơn [Em] côi
Ta đào [Em] hoa đi qua ngàn ánh [G] mắt
Ai cũng [D] thương rồi cũng hóa người [G] dưng
Thiên hạ [Am] trách ta đa tình bạc [Em] nghĩa
Mà nào [D] hay ta cũng sợ yêu thật từng [Em] lần
[Em] Đào hoa, đào hoa, người say vì ta hay say vì cô độc?
[A] Đào hoa đào hoa, cười giữa nhân gian mà lòng [Em] lạnh như nước
[Em] Đào hoa, đào hoa, người say vì ta hay say vì cô độc?
[A] Đào hoa đào hoa, cười giữa nhân gian mà lòng [Em] lạnh như nước
2. [Em] Ta quen cách làm người khác rung động
Một ánh nhìn cũng đủ khiến [Am] ai tương tư
[Am] Nhưng sau những cuộc gọi đầy cháy bỏng
Lại một [D] mình nghe nhịp phố về [Em] khuya
[Em] Có cô gái từng khóc trong mưa lớn
Nói vì ta mà [G] chẳng dám tin đàn ông
[Am] Ta im lặng vì chính ta cũng hiểu
Kẻ đa [D] tình thường là kẻ đau [Em] lòng
[Em] Nếu một ngày ta thôi không rong ruổi
Liệu [G] có ai còn đứng đợi phía sau?
[Am] Hay nhân gian chỉ yêu một kẻ phong lưu
Chứ không [D] muốn ôm linh hồn đầy vết [Em] xước
Ta đào [Em] hoa, nhưng cũng [D] chỉ là một kẻ cô đơn biết [Em] hát
Ta đào [Em] hoa như trăng treo đầu [G] gió
Sáng cho [D] người nhưng tối phía riêng [G] ta
Bao nhiêu môi [Am] son từng ngang đời ghé [Em] lại
Không một [D] người ở đến cuối bài [Em] ca
Ta đào [Em] hoa thiên hạ đem ra [G] kể
Như chiến [D] công của một kẻ đa [G] tình
Nhưng đâu [Am] biết sau nụ cười ngạo [Em] nghễ
Là trái [Bm] tim chưa ai chịu hồi [Em] sinh
[Em][G]-[D][G]-[Am][Em]-[D][Em][Em][G]-[D][G]-[Am][Em]-[D][Bm][Em]
Người đời [Em] gọi ta [D] là đào [Em] hoa
Còn ta gọi [A] đó là một [D] kiếp phong [Em] trần
Sáng tác: Đăng Lâm - Music - Sáng tác: Công nghệ AI
Người ta [Em] nói ta sinh ra mang số đào [Am] hoa
Đi đến [Bm] đâu cũng để lại vài ánh mắt chưa [Em] quên
1. [Em] Ta quen màn đêm hơn quen một mái nhà
Ly rượu cạn rồi môi ai vừa ghé [Am] qua
Tin nhắn sáng đèn, tên em rồi tên [D] khác
Nhưng chẳng có ai giữ tim này thật [Em] thà
Phố lên [Em] đèn là linh hồn ta thức giấc
Mùi nước hoa [G] vương đầy trên chiếc áo phong [Am] trần
Mấy cô gái bảo ta như cơn nghiện [D] ngọt
Biết là [Bm] đau vẫn muốn lao vào [Em] gần
TĐK: [Em] Ta không hứa yêu ai đến cuối đời
[G] Chỉ hứa lúc bên nhau sẽ thật lòng
[Am] Đừng trách ta như gió quen lang [C] bạt
Giữ mây trời [D] nào ai giữ được [Em] không?
ĐK: Ta đào [Em] hoa nhưng đâu phải kẻ xấu
Chỉ là [D] tim chưa chịu ngủ yên [G] thôi
Mỗi cuộc [Am] vui như một bài ca [Em] cũ
Hết men [D] say lại lạc giữa đơn [Em] côi
Ta đào [Em] hoa đi qua ngàn ánh [G] mắt
Ai cũng [D] thương rồi cũng hóa người [G] dưng
Thiên hạ [Am] trách ta đa tình bạc [Em] nghĩa
Mà nào [D] hay ta cũng sợ yêu thật từng [Em] lần
[Em] Đào hoa, đào hoa, người say vì ta hay say vì cô độc?
[A] Đào hoa đào hoa, cười giữa nhân gian mà lòng [Em] lạnh như nước
[Em] Đào hoa, đào hoa, người say vì ta hay say vì cô độc?
[A] Đào hoa đào hoa, cười giữa nhân gian mà lòng [Em] lạnh như nước
2. [Em] Ta quen cách làm người khác rung động
Một ánh nhìn cũng đủ khiến [Am] ai tương tư
[Am] Nhưng sau những cuộc gọi đầy cháy bỏng
Lại một [D] mình nghe nhịp phố về [Em] khuya
[Em] Có cô gái từng khóc trong mưa lớn
Nói vì ta mà [G] chẳng dám tin đàn ông
[Am] Ta im lặng vì chính ta cũng hiểu
Kẻ đa [D] tình thường là kẻ đau [Em] lòng
[Em] Nếu một ngày ta thôi không rong ruổi
Liệu [G] có ai còn đứng đợi phía sau?
[Am] Hay nhân gian chỉ yêu một kẻ phong lưu
Chứ không [D] muốn ôm linh hồn đầy vết [Em] xước
Ta đào [Em] hoa, nhưng cũng [D] chỉ là một kẻ cô đơn biết [Em] hát
Ta đào [Em] hoa như trăng treo đầu [G] gió
Sáng cho [D] người nhưng tối phía riêng [G] ta
Bao nhiêu môi [Am] son từng ngang đời ghé [Em] lại
Không một [D] người ở đến cuối bài [Em] ca
Ta đào [Em] hoa thiên hạ đem ra [G] kể
Như chiến [D] công của một kẻ đa [G] tình
Nhưng đâu [Am] biết sau nụ cười ngạo [Em] nghễ
Là trái [Bm] tim chưa ai chịu hồi [Em] sinh
[Em][G]-[D][G]-[Am][Em]-[D][Em][Em][G]-[D][G]-[Am][Em]-[D][Bm][Em]
Người đời [Em] gọi ta [D] là đào [Em] hoa
Còn ta gọi [A] đó là một [D] kiếp phong [Em] trần
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!