1. Đóa sen [Em] trắng ngập tràn trong ánh [Am] nắng
Bùn ngập [D] thân nào có vướng màu [G] hoa
Cành đong [C] đưa tay mềm ai đỡ [F#dim] nâng
Mùi hương [B7] bay nghi ngút cõi thanh [Em] nhàn.
Gác lại [Em] sau một cõi sầu nhân [Am] thế
Trầm nụ [D] hoa để biết kiếp phôi [G] pha
Buồn làm [C] chi cõi trăm năm thoắt [Am] già
Hỡi sen [B7] ơi cho ta màu niết [Em] bàn.
Vẫn còn [Em] đó bể trầm luân muôn [C] nẻo
Đạn bom [D] bay hoang hoải khắp mây [G] trời
Tình người [C] đâu…? Thắng thua cũng cõi [Am] tạm
Dòng khói [B7] bay ai oán khắp đất [Em] lầy.
2. Trắng hơn [Em] tuyết mịn màng sương ban [Am] sớm
Từ ngàn [D] xưa bụi trần lấm được [G] đâu?
Ngàn sen [C] thơm ngào ngạt cơn gió [F#dim] qua
Nụ sen [B7] kia phân chia miền chánh [Em] tà.
Kiếp người [Em] vẫn mộng phù du mê [Am] đắm
Tìm hư [D] vô chỉ thấy nhuốm thân [G] tâm
Bàng bạc [C] trăng đêm xôn xao bỗng [Am] lặng
Hạc kêu [B7] sương sen nở ở trong [Em] vườn.
Ước màu [Em] hoa phủ đầy nơi phương [C] ấy
Người trao [D] nhau nụ sắc trắng tinh [G] khôi
Để hồi [C] sinh màu nhân gian sáng [Am] ngời
Và sen [B7] kia tươi mãi kiếp luân [Em] hồi.
Để hồi [C] sinh màu nhân gian sáng [Am] ngời
Và sen [B7] kia tươi mãi kiếp luân [Em] hồi
Hỡi sen [B7] ơi cho ta màu niết [Em] bàn.
1. Đóa sen [Em] trắng ngập tràn trong ánh [Am] nắng
Bùn ngập [D] thân nào có vướng màu [G] hoa
Cành đong [C] đưa tay mềm ai đỡ [F#dim] nâng
Mùi hương [B7] bay nghi ngút cõi thanh [Em] nhàn.
Gác lại [Em] sau một cõi sầu nhân [Am] thế
Trầm nụ [D] hoa để biết kiếp phôi [G] pha
Buồn làm [C] chi cõi trăm năm thoắt [Am] già
Hỡi sen [B7] ơi cho ta màu niết [Em] bàn.
Vẫn còn [Em] đó bể trầm luân muôn [C] nẻo
Đạn bom [D] bay hoang hoải khắp mây [G] trời
Tình người [C] đâu…? Thắng thua cũng cõi [Am] tạm
Dòng khói [B7] bay ai oán khắp đất [Em] lầy.
2. Trắng hơn [Em] tuyết mịn màng sương ban [Am] sớm
Từ ngàn [D] xưa bụi trần lấm được [G] đâu?
Ngàn sen [C] thơm ngào ngạt cơn gió [F#dim] qua
Nụ sen [B7] kia phân chia miền chánh [Em] tà.
Kiếp người [Em] vẫn mộng phù du mê [Am] đắm
Tìm hư [D] vô chỉ thấy nhuốm thân [G] tâm
Bàng bạc [C] trăng đêm xôn xao bỗng [Am] lặng
Hạc kêu [B7] sương sen nở ở trong [Em] vườn.
Ước màu [Em] hoa phủ đầy nơi phương [C] ấy
Người trao [D] nhau nụ sắc trắng tinh [G] khôi
Để hồi [C] sinh màu nhân gian sáng [Am] ngời
Và sen [B7] kia tươi mãi kiếp luân [Em] hồi.
Để hồi [C] sinh màu nhân gian sáng [Am] ngời
Và sen [B7] kia tươi mãi kiếp luân [Em] hồi
Hỡi sen [B7] ơi cho ta màu niết [Em] bàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!