[Am] Ngày nào gặp [C] nhau quen nhau yêu [E7] nhau rồi sống [Am] bên nhau
Những tưởng dài [G] lâu như trăng như [E7] sao cho đến bạc đầu
Nào ngờ trời mưa mưa rơi không thôi nát tan tình [Am] đầu
Nước mắt rơi [Dm] mau long lanh giọt [E7] sầu xót xa niềm đau
Nào ngờ tình [C] yêu lênh đênh đưa [E7] ta vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người
Ôi trời làm giông [C] tố
[Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người
[Dm] Ôi nửa đời gió [E7] sương
Mà còn đắng [G] cay mà còn chua xót vì [E7] nhau
Cuộc tình nào [C] không thương đau anh [E7] ơi đừng trách [Am] chi nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] ta mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi bơ vơ nhiều [E7] rồi xót xa nhiều [Am] rồi
1. [Am] Ngày nào gặp [C] nhau quen nhau yêu [E7] nhau rồi sống bên [Am] nhau
Những tưởng dài [G] lâu như trăng như [E7] sao cho đến bạc đầu
Nào ngờ trời mưa, mưa rơi không thôi nát tan tình [Am] đầu
Nước mắt rơi [Dm] mau, long lanh giọt [E7] sầu, xót xa niềm đau.
2. Ngày nào tình [C] yêu đưa ta lênh [E7] đênh vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê, đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người.
ĐK:
Ôi! Trời làm giông [C] tố, [Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người. [Dm] Ôi! Nửa đời gió [E7] sương,
Mà còn đắng [G] cay, mà còn chua xót vì [E7] nhau!
3. Cuộc tình nào [C] không thương đau em [E7] ơi đừng trách chi [Am] nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] nơi mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi, xót xa nhiều [Am] rồi.
(GIAN TẤU)
2. Ngày nào tình [C] yêu đưa ta lênh [E7] đênh vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê, đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người.
ĐK:
Ôi! Trời làm giông [C] tố, [Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người. [Dm] Ôi! Nửa đời gió [E7] sương,
Mà còn đắng [G] cay, mà còn chua xót vì [E7] nhau!
3. Cuộc tình nào [C] không thương đau em [E7] ơi đừng trách chi [Am] nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] nơi mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi, xót xa nhiều [Am] rồi.
*** Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi..., xót. xa. nhiều. [Am] rồi...
Đừng trách gì nhau
Sáng tác: Cao Hoàng Diễm Trang
[Am] Ngày nào gặp [C] nhau quen nhau yêu [E7] nhau rồi sống [Am] bên nhau
Những tưởng dài [G] lâu như trăng như [E7] sao cho đến bạc đầu
Nào ngờ trời mưa mưa rơi không thôi nát tan tình [Am] đầu
Nước mắt rơi [Dm] mau long lanh giọt [E7] sầu xót xa niềm đau
Nào ngờ tình [C] yêu lênh đênh đưa [E7] ta vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người
Ôi trời làm giông [C] tố
[Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người
[Dm] Ôi nửa đời gió [E7] sương
Mà còn đắng [G] cay mà còn chua xót vì [E7] nhau
Cuộc tình nào [C] không thương đau anh [E7] ơi đừng trách [Am] chi nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] ta mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi bơ vơ nhiều [E7] rồi xót xa nhiều [Am] rồi
Những tưởng dài [G] lâu như trăng như [E7] sao cho đến bạc đầu
Nào ngờ trời mưa, mưa rơi không thôi nát tan tình [Am] đầu
Nước mắt rơi [Dm] mau, long lanh giọt [E7] sầu, xót xa niềm đau.
2. Ngày nào tình [C] yêu đưa ta lênh [E7] đênh vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê, đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người.
ĐK:
Ôi! Trời làm giông [C] tố,
[Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người.
[Dm] Ôi! Nửa đời gió [E7] sương,
Mà còn đắng [G] cay, mà còn chua xót vì [E7] nhau!
3. Cuộc tình nào [C] không thương đau em [E7] ơi đừng trách chi [Am] nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] nơi mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi, xót xa nhiều [Am] rồi.
(GIAN TẤU)
2. Ngày nào tình [C] yêu đưa ta lênh [E7] đênh vào chốn [Am] mê say
Những tưởng thời [G] gian không đi trong [E7] cơn mê đắm tuyệt vời
Nào ngờ giờ đây ly tan ly tan lứa đôi lạc [Am] loài
Giữa chốn u [Dm] mê, đêm đêm một [E7] người trách thương một [Am] người.
ĐK:
Ôi! Trời làm giông [C] tố,
[Am] Để người thầm [C] trách người sao [Am] hững hờ phụ [E7] người.
[Dm] Ôi! Nửa đời gió [E7] sương,
Mà còn đắng [G] cay, mà còn chua xót vì [E7] nhau!
3. Cuộc tình nào [C] không thương đau em [E7] ơi đừng trách chi [Am] nhau
Trót vì mình [G] vô duyên nên đôi [E7] nơi mang mối tình sầu
Vì trời còn mưa mưa rơi không thôi cuốn trôi tình [Am] người
Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi, xót xa nhiều [Am] rồi.
*** Oán trách nhau [Dm] chi, bơ vơ nhiều [E7] rồi..., xót. xa. nhiều. [Am] rồi...