1. Em về với [C] người hết [G] rồi câu chăn [C] gối
Hẹn ước trọn [Dm] đôi bây [G] chừ riêng một mình [G7] tôi
Mơ nhiều ước [C] nhiều để [G] rồi như mây [C] khói
Tình đã vời [Dm] xa xa [G] vời [G7] tiếc thương cũng [C] rồi.
ĐK: [C] Ôi xa cách từ [F] đây đớn [Em] đau đau đớn nào ai [G] hay
[Am] Xin miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai
[C] Anh không trách gì [F] đâu có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh
[Am] không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về với [C] người đã [G] vội quên hay [C] nhớ
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
1. Em về (là) với [C] người, hết [G] rồi câu chăn [C] gối!
Hẹn ước trọn [Dm] đôi, bây [G] giờ riêng một mình [G7] tôi
Mơ nhiều (và) ước [C] nhiều, để [G] rồi như mây [C] khói.
Tình đã vời [Dm] xa, xa [G] vời [G7] tiếc thương cũng [C] rồi.
ĐK: [C] Ôi, xa cách từ [F] đây! Đớn [Em] đau, đau đớn nào ai [G] hay? [Am] Xin, miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai! [C] Anh không trách gì [F] đâu! Có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh. [Am] Không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về (là) với [C] người, đã [G] vội quên hay [C] nhớ?
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau?
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
GIAN TẤU
ĐK: [C] Ôi, xa cách từ [F] đây! Đớn [Em] đau, đau đớn nào ai [G] hay? [Am] Xin, miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai! [C] Anh không trách gì [F] đâu! Có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh. [Am] Không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về (là) với [C] người, đã [G] vội quên hay [C] nhớ?
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau?
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
***Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời.. [G7] cách nhau mấy [C] đời...
Em về với người
Sáng tác: Mặc Thế Nhân
1. Em về với [C] người hết [G] rồi câu chăn [C] gối
Hẹn ước trọn [Dm] đôi bây [G] chừ riêng một mình [G7] tôi
Mơ nhiều ước [C] nhiều để [G] rồi như mây [C] khói
Tình đã vời [Dm] xa xa [G] vời [G7] tiếc thương cũng [C] rồi.
ĐK: [C] Ôi xa cách từ [F] đây đớn [Em] đau đau đớn nào ai [G] hay
[Am] Xin miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai
[C] Anh không trách gì [F] đâu có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh
[Am] không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về với [C] người đã [G] vội quên hay [C] nhớ
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
Hẹn ước trọn [Dm] đôi, bây [G] giờ riêng một mình [G7] tôi
Mơ nhiều (và) ước [C] nhiều, để [G] rồi như mây [C] khói.
Tình đã vời [Dm] xa, xa [G] vời [G7] tiếc thương cũng [C] rồi.
ĐK: [C] Ôi, xa cách từ [F] đây! Đớn [Em] đau, đau đớn nào ai [G] hay?
[Am] Xin, miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai!
[C] Anh không trách gì [F] đâu! Có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh.
[Am] Không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về (là) với [C] người, đã [G] vội quên hay [C] nhớ?
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau?
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
GIAN TẤU
ĐK: [C] Ôi, xa cách từ [F] đây! Đớn [Em] đau, đau đớn nào ai [G] hay?
[Am] Xin, miễn sao đời [Dm] em được [Am] vui với duyên tình [G7] ai!
[C] Anh không trách gì [F] đâu! Có [Em] chăng anh trách đời riêng [G] anh.
[Am] Không giữ em dài [Dm] lâu để [G7] em lỡ duyên tình [C] đầu.
2. Em về (là) với [C] người, đã [G] vội quên hay [C] nhớ?
Ngày đó còn [Dm] nhau ai [G] từng mơ mộng ngàn [G7] sau?
Bây giờ hết [C] rồi em [G] về vui bên [C] nớ
Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời [G7] cách nhau mấy [C] đời.
***Người đó và [Dm] tôi, chung [G] trời.. [G7] cách nhau mấy [C] đời...