Phiên bản: lời việt: Tào Mạch Thiên
ĐK:
Người là cơn
[Am] gió chẳng thể chạm đến giấc
[Em] mơ chẳng thể đánh thức
[F] Thiên đường không mở lối nỗi
[C] đau không liều thuốc dứt
[Dm] Điếu thuốc chẳng thể nào đốt
[Am] tay cũng chưa buông được
[Dm] Sao tôi có thể quên bóng
[E7] người.
Intro:
[Am][G]-
[F][C]-
[Dm][Am]-
[Dm][E7]
1.
[Am] Ngày ấy em không bước
[Em] vào thế giới của tôi
[F] Lời yêu thương đừng nói cùng
[C] tôi
[Dm] Chắc bây giờ đã khác
[Am] chẳng cố chấp tin rằng
[Dm] Đời này còn một tình yêu khó
[E7] phai.
2.
[Am] Giờ đây em liệu có
[Em] liệu có lúc nào đó
[F] Một giây thôi có nhớ về
[C] tôi
[Dm] Tôi sẽ lại ngu ngốc
[Am] vội bước đến bên người
[Dm] Mặc kệ bỏ lại hết phía
[E7] sau.
ĐK:
Người là cơn
[Am] gió chẳng thể chạm đến giấc
[Em] mơ chẳng thể đánh thức
[F] Thiên đường không mở lối nỗi
[C] đau không liều thuốc dứt
[Dm] Điếu thuốc chẳng thể nào đốt
[Am] tay cũng chưa buông được
[Dm] Sao tôi có thể quên bóng
[E7] người.
Người là cơn
[Am] gió chẳng thể tìm thấy khóc
[Em] mãi chẳng thể nguôi ngoai
[F] Câu biệt ly không thể nói
[C] khi đông tàn buốt giá
[Dm] Cố nén nhưng sao lại khóc
[Am] chén rượu cay không cạn
[Dm] Vết thương không liều thuốc chữa
[E7] lành.
Phiên bản: lời Việt: Thiên Tú
ĐK:
Người là
[Am] gió làm sao với đến, giấc
[G] mơ làm sao đánh thức
[F] thiên đường này giờ không lối,
[C] vết thương làm sao nguôi
[Dm] Đêm từng đêm với tàn thuốc,
[Am] nhưng làm sao buông được
[Dm] Chẳng thể nào nhạt phai bóng
[E7] hình
Intro:
[Am][G]-
[F][C]-
[Dm][Am]-
[Dm][E7]
1.
[Am] Phải chi em đừng qua,
[G] rồi va ngay đời anh
[F] Người trao anh tình yêu vẹn
[C] nguyên
[Dm] Thế nhưng chẳng bao lâu,
[Am] người đi xa vòng tay
[Dm] vậy mà từng tưởng rằng không đổi
[E7] thay
2.
[Dm Ở nơi xa đầy gió [G] liệu em quên được anh
[F] Một giây em chợt nhớ về
[C] anh
[Dm] Cứ quay về bên anh
[Am] dù tim anh giày vò
[Dm] mặc kệ vì người đâu tiếc
[E7] chi
ĐK:
Người là
[Am] gió làm sao với đến, giấc
[G] mơ làm sao đánh thức
[F] thiên đường này giờ không lối,
[C] vết thương làm sao nguôi
[Dm] Đêm từng đêm với tàn thuốc,
[Am] nhưng làm sao buông được
[Dm] Chẳng thể nào nhạt phai bóng
[E7] hình (người
[Am] xưa)
Người là cơn
[Am] gió làm sao với tới, khóe
[G] mi làm sao thôi ướt
[F] tiếng bảo trọng còn chưa nói
[C] qua được mùa đông không?
[Dm] Môi cười nhưng sao lệ đắng,
[Am] say mềm trong men rượu
[Dm] cuộc tình này là dao cứa
[E7] sâu thật
[Am] đau
Phiên bản: lời Việt: Chu Thuý Quỳnh
ĐK:
Người như cơn
[Am] gió chẳng thể chạm tới giấc
[G] mơ vụt qua đêm tối
[F] Thiên đường xa tay với nỗi
[C] đau chẳng thể nào nguôi
[Dm] Điếu thuốc vẫn chưa tàn khói
[Am] đôi tay đã buông rồi
[Dm] Vậy là mình lạc nhau suốt
[E7] đời
1.
[Am] Ngày xưa ai từng nói
[G] chỉ yêu riêng mình em
[F] tình yêu trao về em vẹn
[C] nguyên
[Dm] Ngỡ muôn đời cạnh bên
[Am] hạnh phúc đã gọi tên
[Dm] mà giờ chỉ còn em với
[E7] đêm
2.
[Am] Ngày xưa ai từng hứa
[G] dù cho mây trời bay
[F] tình yêu ta hoài không đổi
[C] thay
[Dm] Thế nhưng chiều hôm ấy
[Am] người đã nỡ buông tay
[Dm] bỏ lại một mình em chốn
[E7] đây
ĐK:
Người như cơn
[Am] gió chẳng thể chạm tới giấc
[G] mơ vụt qua đêm tối
[F] Thiên đường xa tay với nỗi
[C] đau chẳng thể nào nguôi
[Dm] Điếu thuốc vẫn chưa tàn khói
[Am] đôi tay đã buông rồi
[Dm] Vậy là mình lạc nhau suốt
[E7] đời
Người như cơn
[Am] gió chẳng thể chạm tới ở
[G] nơi mịt mù xa xôi
[F] Bao lời còn chưa nói nước mắt
[C] em nghẹn ngào tuôn rơi
[Dm] Anh giờ vui phương trời mới
[Am] anh cũng đã quên rồi
[Dm] Bao yêu thương nay thôi cũng
[E7] đành thả
[Am] trôi
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!