1. Đêm ngự uyển trăng soi lối [Am] cũ
[A7] Gió lay cành, bóng liễu nghiêng [Dm] sầu
[G] Trẫm đứng giữa ngàn trùng non [C] nước.
Mà lòng [Bm7b5] Trẫm, say đắm bởi mắt [E] nàng [E7]
2. Một tiếng gọi “Ái Khanh” nghẹn [Am] lại
[A7] Vỡ trong tim như xé cung [Dm] đàn
[G] Nàng cúi mặt mà nghe sầu [C] đổ
Cả trời [E7] xuân, cũng vỡ vụn theo [Am] nàng.
ĐK: Ái Khanh [Am] ơi!!! Mai này khi gió [Dm] đổi
Giang sơn [G] này, liệu giữ nổi tay [C] nhau?
Trẫm nguyện [F] bỏ, ngai vàng lẫn trời [Em] cao
Mà không [Bm7b5] bỏ, được hình bóng nàng [E7] đâu.
Ái Khanh [Am] ơi!!! Một lời thôi xin [Dm] nói
Giữa quân [G] thần, hay là mối tơ [C] vương?
Nếu là [F] mộng, xin đừng cho Trẫm [Bm7b5] tỉnh
Để suốt [E7] đời còn gọi Ái Khanh [Am] thôi. [E7]
3. Hoa rơi lạnh bên thềm đá [Am] cũ
[A7] Nguyệt tàn soi lối biệt ly [Dm] sầu
Nàng quay [G] bước, tim ta vụn [C] vỡ
Giữa cung [E7] vàng, trẫm lạc mất nàng [Am] sao?
1. Đêm ngự uyển trăng soi lối [Am] cũ
[A7] Gió lay cành, bóng liễu nghiêng [Dm] sầu
[G] Trẫm đứng giữa ngàn trùng non [C] nước.
Mà lòng [Bm7b5] Trẫm, say đắm bởi mắt [E] nàng [E7]
2. Một tiếng gọi “Ái Khanh” nghẹn [Am] lại
[A7] Vỡ trong tim như xé cung [Dm] đàn
[G] Nàng cúi mặt mà nghe sầu [C] đổ
Cả trời [E7] xuân, cũng vỡ vụn theo [Am] nàng.
ĐK: Ái Khanh [Am] ơi!!! Mai này khi gió [Dm] đổi
Giang sơn [G] này, liệu giữ nổi tay [C] nhau?
Trẫm nguyện [F] bỏ, ngai vàng lẫn trời [Em] cao
Mà không [Bm7b5] bỏ, được hình bóng nàng [E7] đâu.
Ái Khanh [Am] ơi!!! Một lời thôi xin [Dm] nói
Giữa quân [G] thần, hay là mối tơ [C] vương?
Nếu là [F] mộng, xin đừng cho Trẫm [Bm7b5] tỉnh
Để suốt [E7] đời còn gọi Ái Khanh [Am] thôi. [E7]
3. Hoa rơi lạnh bên thềm đá [Am] cũ
[A7] Nguyệt tàn soi lối biệt ly [Dm] sầu
Nàng quay [G] bước, tim ta vụn [C] vỡ
Giữa cung [E7] vàng, trẫm lạc mất nàng [Am] sao?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!