1. [C] Trên đường rao giảng [Em] xưa [G] có người hỏi Chúa [Am] rằng:
Thưa [Em] Thầy, có [G] phải những người [G7] được cứu rỗi thì [C] ít?
[C7] Ngài liền phán dụ [F] ngôn: Có [Dm] người chủ nhà đêm [G] khuya
sau [C] khi chốt cửa then [Am] cài, mà anh [Dm] em còn đứng bên [D7] ngoài ngẩn [G] ngơ.
[C] Xin mở cửa cho [Em] tôi [G] nhớ ngày xưa đã [Am] từng:
quen [Em] thuộc, thân [G] thiện chung một [G7] bàn và nghe dạy [C] dỗ.
[C7] Chủ liền phán thật [F] nghiêm: Hỡi [Dm] người sống đời bất [G] chính
mau [C] lui khỏi chốn nơi [Am] này, vì [Dm] ta không [G] biết ngươi là [C] ai?
ĐK: Hãy sống cố [C] gắng để được vào qua cửa [Em] hẹp, [Am]
vì có nhiều [G] người tìm cách [G7] vào mà không tìm [C] thấy.
Có người đứng [Am] cuối sẽ [C] được mời lên hàng [G] đầu,
và có người đứng [Em] đầu sẽ [G] bị mời xuống hàng [C] sau.
2. [C] Những của cải trần [Em] gian [G] khiến lòng con vướng [Am] bận:
uy [Em] quyền, danh [G] vọng giấc mộng [G7] vàng bất chính tội [C] lỗi.
[C7] Ngày và đêm suy [F] tính: Kho tàng thế trần xa [G] hoa
tham [C] lam tích lũy cho [Am] đầy, lòng miên [Dm] man hưởng thú vui [D7] nhiều đắm [G] say.
[C] Xin dạy con từ [Em] nay sống hiền ngoan bé [Am] nhỏ,
khiêm [Em] nhường khó [G] nghèo biết từ [G7] bỏ mình vào thập [C] giá.
[C7] Và trở nên trẻ [F] thơ Chúa [Dm] dìu dắt đời con [G] đi
qua [C] giông tố bão chập [Am] chùng đời [Dm] con xin [G] tín thác vào [C] Chúa.
ĐK: Hãy sống cố [C] gắng để được vào qua cửa [Em] hẹp, [Am]
vì có nhiều [G] người tìm cách [G7] vào mà không tìm [C] thấy.
Có người đứng [Am] cuối sẽ [C] được mời lên hàng [G] đầu,
và có người đứng [Em] đầu sẽ [G] bị mời xuống hàng [C] sau.
1. [C] Trên đường rao giảng [Em] xưa [G] có người hỏi Chúa [Am] rằng:
Thưa [Em] Thầy, có [G] phải những người [G7] được cứu rỗi thì [C] ít?
[C7] Ngài liền phán dụ [F] ngôn: Có [Dm] người chủ nhà đêm [G] khuya
sau [C] khi chốt cửa then [Am] cài, mà anh [Dm] em còn đứng bên [D7] ngoài ngẩn [G] ngơ.
[C] Xin mở cửa cho [Em] tôi [G] nhớ ngày xưa đã [Am] từng:
quen [Em] thuộc, thân [G] thiện chung một [G7] bàn và nghe dạy [C] dỗ.
[C7] Chủ liền phán thật [F] nghiêm: Hỡi [Dm] người sống đời bất [G] chính
mau [C] lui khỏi chốn nơi [Am] này, vì [Dm] ta không [G] biết ngươi là [C] ai?
ĐK: Hãy sống cố [C] gắng để được vào qua cửa [Em] hẹp, [Am]
vì có nhiều [G] người tìm cách [G7] vào mà không tìm [C] thấy.
Có người đứng [Am] cuối sẽ [C] được mời lên hàng [G] đầu,
và có người đứng [Em] đầu sẽ [G] bị mời xuống hàng [C] sau.
2. [C] Những của cải trần [Em] gian [G] khiến lòng con vướng [Am] bận:
uy [Em] quyền, danh [G] vọng giấc mộng [G7] vàng bất chính tội [C] lỗi.
[C7] Ngày và đêm suy [F] tính: Kho tàng thế trần xa [G] hoa
tham [C] lam tích lũy cho [Am] đầy, lòng miên [Dm] man hưởng thú vui [D7] nhiều đắm [G] say.
[C] Xin dạy con từ [Em] nay sống hiền ngoan bé [Am] nhỏ,
khiêm [Em] nhường khó [G] nghèo biết từ [G7] bỏ mình vào thập [C] giá.
[C7] Và trở nên trẻ [F] thơ Chúa [Dm] dìu dắt đời con [G] đi
qua [C] giông tố bão chập [Am] chùng đời [Dm] con xin [G] tín thác vào [C] Chúa.
ĐK: Hãy sống cố [C] gắng để được vào qua cửa [Em] hẹp, [Am]
vì có nhiều [G] người tìm cách [G7] vào mà không tìm [C] thấy.
Có người đứng [Am] cuối sẽ [C] được mời lên hàng [G] đầu,
và có người đứng [Em] đầu sẽ [G] bị mời xuống hàng [C] sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!