Intro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Em khóc trong [Am] đêm khi thành phố đã [Dm] ngủ
Ngồi trong chuyến [E7] xe, nghe tim mình phủ sương [Am] mù
Người quay lưng [Am] đi, nói em là cơn giông quá [Dm] lớn
Một điệu nhảy [E7] thôi, mà làm đời anh lạc [Am] hướng.
Người nói em [Am] dữ như lửa, người nói yêu [Dm] em là sai
Nên em lại [G] trở về với căn phòng không tiếng [C] nói [A]
Ôm lấy chính [Dm] em, người cuối [E7] cùng chưa bỏ em [Am] thôi.
Em tập dịu dàng như [Am] thể dịu dàng sẽ giữ ai ở [Dm] lại
Tập cười thật [E7] nhẹ, tập im khi lòng mình đang [Am] gãy
Em kéo bản tình [Am] ca chậm [A7] cho bóng em xoay [Dm] giữa phòng
Nếu ai nhìn [E7] vào, họ chỉ thấy một người đàn bà
Đang vuốt lên má mình như chạm vào một vết thương còn [Am] nóng.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Rồi người ta [G] né em đi, để lại đêm dài và đôi chân hoang [C] phí [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều nên yêu một lần cũng [Dm] thành điều không hiểu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ em quá nặng với một vài người đi qua đời [Am] mình.
[Am][Dm]-[E7][Am]
Có những bàn [Am] tay từng nâng em như báu vật giữa mùa [Dm] vui
Đến khi phép màu [E7] tắt rồi, họ chán em như một món đồ [Am] cũ
Em đâu sinh ra để [Am] vừa vặn trong mọi trái tim [Dm] ghé ngang
Em chỉ yêu thật [E7] lòng, chỉ sống thật lòng
Mà sự thật nhiều khi làm người ta sợ hơn dối [Am] gian.
Mỗi mùa hè đẹp đẽ [Am] qua đi đều để lại tro trên [Dm] vai
Em bước qua ánh [G] mặt trời như bước qua một lần tàn [C] phai [E7]
Tốt hơn hết, chắc là [Am] một mình tự ôm lấy phần không ai ôm [Dm] nổi
Tự hát cho mình [E7] nghe khi cả thế gian đã đổi giọng [Am] rồi.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Rồi người ta [G] né em đi, để lại đêm dài và đôi chân hoang [C] phí [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều nên yêu một lần cũng [Dm] thành điều không hiểu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ em quá nặng với một vài người đi qua đời [Am] mình.
Nhưng [Am] nếu em là cơn mưa làm ướt hết những yên [Dm] bình
Thì em [G] cũng là dòng sông cứu một trái tim đang chết [C] lặng [E7]
Nếu em là [Am] ngọn lửa không ai dám đứng gần quá [Dm] lâu
Thì trong tro tàn [E7] ấy vẫn có một người đàn bà học cách thương mình [Am] sau cùng.
Em không biến mất [Dm] đâu [G] em chỉ cháy [C] âm thầm
[F] Để từ đống buồn [E7] này nở ra một bản tình ca không cần ai công [Am] nhận.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Cứ để người ta bước [G] đi em còn tiếng hát và trái tim không biết giả [C] vờ gì [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều thì em xin mang hết những điều mình [Dm] từng chịu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ không phải ai rời đi cũng vì em không [Am] xứng
Em biết [E7] chứ, em biết chứ có khi vì em thật hơn điều họ dám [Am] tin [Dm][Am]
Intro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Em khóc trong [Am] đêm khi thành phố đã [Dm] ngủ
Ngồi trong chuyến [E7] xe, nghe tim mình phủ sương [Am] mù
Người quay lưng [Am] đi, nói em là cơn giông quá [Dm] lớn
Một điệu nhảy [E7] thôi, mà làm đời anh lạc [Am] hướng.
Người nói em [Am] dữ như lửa, người nói yêu [Dm] em là sai
Nên em lại [G] trở về với căn phòng không tiếng [C] nói [A]
Ôm lấy chính [Dm] em, người cuối [E7] cùng chưa bỏ em [Am] thôi.
Em tập dịu dàng như [Am] thể dịu dàng sẽ giữ ai ở [Dm] lại
Tập cười thật [E7] nhẹ, tập im khi lòng mình đang [Am] gãy
Em kéo bản tình [Am] ca chậm [A7] cho bóng em xoay [Dm] giữa phòng
Nếu ai nhìn [E7] vào, họ chỉ thấy một người đàn bà
Đang vuốt lên má mình như chạm vào một vết thương còn [Am] nóng.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Rồi người ta [G] né em đi, để lại đêm dài và đôi chân hoang [C] phí [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều nên yêu một lần cũng [Dm] thành điều không hiểu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ em quá nặng với một vài người đi qua đời [Am] mình.
[Am][Dm]-[E7][Am]
Có những bàn [Am] tay từng nâng em như báu vật giữa mùa [Dm] vui
Đến khi phép màu [E7] tắt rồi, họ chán em như một món đồ [Am] cũ
Em đâu sinh ra để [Am] vừa vặn trong mọi trái tim [Dm] ghé ngang
Em chỉ yêu thật [E7] lòng, chỉ sống thật lòng
Mà sự thật nhiều khi làm người ta sợ hơn dối [Am] gian.
Mỗi mùa hè đẹp đẽ [Am] qua đi đều để lại tro trên [Dm] vai
Em bước qua ánh [G] mặt trời như bước qua một lần tàn [C] phai [E7]
Tốt hơn hết, chắc là [Am] một mình tự ôm lấy phần không ai ôm [Dm] nổi
Tự hát cho mình [E7] nghe khi cả thế gian đã đổi giọng [Am] rồi.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Rồi người ta [G] né em đi, để lại đêm dài và đôi chân hoang [C] phí [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều nên yêu một lần cũng [Dm] thành điều không hiểu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ em quá nặng với một vài người đi qua đời [Am] mình.
Nhưng [Am] nếu em là cơn mưa làm ướt hết những yên [Dm] bình
Thì em [G] cũng là dòng sông cứu một trái tim đang chết [C] lặng [E7]
Nếu em là [Am] ngọn lửa không ai dám đứng gần quá [Dm] lâu
Thì trong tro tàn [E7] ấy vẫn có một người đàn bà học cách thương mình [Am] sau cùng.
Em không biến mất [Dm] đâu [G] em chỉ cháy [C] âm thầm
[F] Để từ đống buồn [E7] này nở ra một bản tình ca không cần ai công [Am] nhận.
Người ta nói em quá [Am] nhiều, quá sâu, quá [Dm] đau, quá liều
Cứ để người ta bước [G] đi em còn tiếng hát và trái tim không biết giả [C] vờ gì [E7]
Người ta nói em quá [Am] nhiều thì em xin mang hết những điều mình [Dm] từng chịu
Em biết [E7] chứ, em biết chứ không phải ai rời đi cũng vì em không [Am] xứng
Em biết [E7] chứ, em biết chứ có khi vì em thật hơn điều họ dám [Am] tin [Dm][Am]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!