A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y

Loay hoay chiều Sài Gòn

Sáng tác: Thế Bảo | Nhạc Trẻ | Điệu: Chưa chọn | intrepid | 232

b [C] #
x2

1. Chiều [C] nay Sài Gòn vẫn [E7] thế loay hoay hối [Am] hả
Nhiều người vội [F] vã, nhiều [G] người chạy theo giấc mơ [C] xa
Vài lời nhớ [F] nhớ thương thương nhưng lại [G] thôi
Vài người [Em] dở dở ương ương như là [Am] tôi
Thấy chơi [Dm] vơi, nhặt từng bình yên cuối chân [G] trời.

2. Và [C] em một chiều vội [E7] vã em buông cách [Am] xa
Đời người lạc [F] lõng [G] nuôi tiếp những giấc [C] mộng [A7]
Rồi vài cú [Dm] ngã đưa ta trôi thật [G] xa, bạn bè tốt [Em] quá quên đưa tay mình [Am] ra
Sài Gòn [Dm] ơi, kìa cánh [G] én lẻ loi lưng [C] trời.

ĐK:
Sài Gòn [F] ơi khi nào ta hết chơi [C] vơi
Khi [A7] nào nỗi nhớ nghỉ [Dm] ngơi, để [G] tôi kịp yêu nhiều điều [C] mới
Sài Gòn [F] ơi đừng chôn những giấc mơ dại [C] khờ
Vùi sâu [A7] những yêu thương từng [Dm] giờ
Để tôi [G] biết tôi vẫn mong [C] chờ.

3. Chiều [C] nay, mùi [E7] hương quen bỗng ghé [Am] thăm chốn này
Ùa theo làn [F] gió [G] giăng kín cả khung [C] trời [A7]
Lần tìm cứ [Dm] ngỡ đâu đây hương người [G] cũ
Giật mình biết [Em] đã xa em một chiều [Am] thu
Đánh rơi [Dm] nhau, và cũng đã [G] lâu chẳng đôi [C] câu.

4. Đời [C] ta, còn [E7] bao năm tháng để [Am] ôm nỗi vui
Còn bao ngày [F] nữa, để [G] yêu hết nỗi [C] buồn [A7]
Đời người chóng [Dm] vánh tan nhanh như giọt [G] mưa
Mình còn đỏng [Em] đảnh giam thân sau rèm [Am] cửa
Ôi những [Dm] nơi tòa cao [G] ốc lẻ loi khung [C] trời.

ĐK:
Sài Gòn [F] ơi khi nào ta hết chơi [C] vơi
Khi [A7] nào nỗi nhớ nghỉ [Dm] ngơi, để [G] tôi kịp yêu nhiều điều [C] mới
Sài Gòn [F] ơi đừng chôn những giấc mơ dại [C] khờ
Vùi sâu [A7] những yêu thương từng [Dm] giờ
Để tôi [G] biết tôi vẫn mong [C] chờ.

5. Chiều [C] nay Sài [E7] Gòn vẫn thế loay [Am] hoay hối hả
Mình phải vội [F] vã, chạy [G] theo đến khi [C] già [A7]
Bỏ lại những [Dm] vết thương trôi theo ngày [G] cũ
Gạt tàn thuốc [Em] xuống ta thôi cơn mộng [Am] du
Lại chơi [Dm] vơi, làm cánh [G] én lẻ loi chân [C] trời.