[Em] Ngày hôm em bước chân qua [D] chăn thềm
[C] Còn nhớ không [G] người?
[Em] Tình đôi đã ta trao qua [D] trăng thề
[C] Anh có nhớ phút giây đầu [Em] tiên?
[Am] Hôm anh đến trước nhà [B7] em
[Em] Hôm anh đến đón em [E] về
Người có [Am] nhớ? Người có [D] nhớ, hỡi [B7] người?
ĐK: Còn nhớ không [Em] em phút giây ban [G] đầu
Còn nhớ không [C] em những dòng thư [G] cũ
Mình đã trao [Am] nhau cho biết bao câu [Em] thề
[Am] Em trao hết về [B7] anh
Còn nhớ không [Em] em tiếng yêu hôm [G] nào
Còn nhớ không [C] em bao lời em [G] hứa.
Còn nhớ không [Am] anh đêm dưới chân ta [Em] thề
[Am] Em trao hết về [B7] anh trọn kiếp không [Em] phai
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium24/01/2020 12:11
Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài là một truyền thuyết Trung Quốc về chuyện tình bi thảm của một đôi trai gái, Lương Sơn Bá (梁山伯) và Chúc Anh Đài (祝英台) hay còn được viết tắt là Lương Chúc, từ tên gọi của hai người mà truyền thuyết này được biết đến trong tiếng Trung là 梁山伯與祝英台, bính âm: Liáng Shānbó yǔ Zhù Yīngtái, hay viết tắt là "梁祝", Liáng-Zhù). Truyền thuyết Trung Hoa này thường được ví như là câu chuyện tình yêu Romeo và Juliet của nước Anh.
Câu chuyện này bắt nguồn từ thời nhà Đông Tấn (317-420).
Một thiếu nữ tên là Chúc Anh Đài, người Thượng Ngu (上虞), Chiết Giang, vừa thông minh vừa xinh đẹp, rất thích đọc sách nên nối gót các huynh đệ học tập thơ văn. Chúc Anh Đài cải trang thành con trai để đến học tại một ngôi trường ở Hàng Châu tên là Nghi Sơn. Trên đường, cô tình cờ gặp gỡ một thư sinh thật thà là Lương Sơn Bá, một bạn cùng trường đến từ Cối Kê (會稽, nay là Thiệu Hưng cùng tỉnh).
Họ cùng học với nhau trong 3 năm, từ đó quan hệ của họ càng được củng cố thêm. Tuy ở cùng nhau ba năm, Sơn Bá chưa bao giờ nghĩ Anh Đài là con gái. Khi hai người chia tay nhau, Chúc Anh Đài có nói rằng sẽ thu xếp để Lương Sơn Bá cưới người em gái 16 tuổi (thật chất ý nói là cô) của mình. Khi Lương Sơn Bá đến nhà Chúc Anh Đài, anh mới phát hiện ra giới tính thật sự của cô. Anh Đài rất tốt bụng, tươi vui và lạc quan nên cũng dần dần chiếm được tình cảm của anh chàng Lương Sơn Bá.
Mặc dù họ dành hết tình cảm cho nhau và yêu nhau say đắm kể từ thời điểm đó, nhưng Chúc Anh Đài đã bị cha mẹ mình hứa gả cho Mã Văn Tài (馬文才). Vì phiền muộn, Lương Sơn Bá đã lâm bệnh và sau đó mất tại nơi làm việc khi đang làm tri huyện tại Ngân huyện(鄞).
Vào ngày Chúc Anh Đài phải lấy Mã Văn Tài, khi đoàn đón dâu đi ngang qua mộ Lương Sơn Bá, một trận cuồng phong nổi lên ngăn cản đoàn đi tiếp. Chúc Anh Đài rời kiệu hoa đến trước mộ Lương Sơn Bá để cúng tế. Phần mộ Lương Sơn Bá bỗng mở ra và Chúc Anh Đài đi vào trong đó. Sau đó, từ trong mộ, một đôi bướm rất đẹp quấn quýt bên nhau và cùng bay đi, lượn quanh khóm hoa tươi.
Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài
Sáng tác: Nhạc Hoa
[Em] Ngày hôm em bước chân qua [D] chăn thềm
[C] Còn nhớ không [G] người?
[Em] Tình đôi đã ta trao qua [D] trăng thề
[C] Anh có nhớ phút giây đầu [Em] tiên?
[Am] Hôm anh đến trước nhà [B7] em
[Em] Hôm anh đến đón em [E] về
Người có [Am] nhớ? Người có [D] nhớ, hỡi [B7] người?
ĐK: Còn nhớ không [Em] em phút giây ban [G] đầu
Còn nhớ không [C] em những dòng thư [G] cũ
Mình đã trao [Am] nhau cho biết bao câu [Em] thề
[Am] Em trao hết về [B7] anh
Còn nhớ không [Em] em tiếng yêu hôm [G] nào
Còn nhớ không [C] em bao lời em [G] hứa.
Còn nhớ không [Am] anh đêm dưới chân ta [Em] thề
[Am] Em trao hết về [B7] anh trọn kiếp không [Em] phai
Câu chuyện này bắt nguồn từ thời nhà Đông Tấn (317-420).
Một thiếu nữ tên là Chúc Anh Đài, người Thượng Ngu (上虞), Chiết Giang, vừa thông minh vừa xinh đẹp, rất thích đọc sách nên nối gót các huynh đệ học tập thơ văn. Chúc Anh Đài cải trang thành con trai để đến học tại một ngôi trường ở Hàng Châu tên là Nghi Sơn. Trên đường, cô tình cờ gặp gỡ một thư sinh thật thà là Lương Sơn Bá, một bạn cùng trường đến từ Cối Kê (會稽, nay là Thiệu Hưng cùng tỉnh).
Họ cùng học với nhau trong 3 năm, từ đó quan hệ của họ càng được củng cố thêm. Tuy ở cùng nhau ba năm, Sơn Bá chưa bao giờ nghĩ Anh Đài là con gái. Khi hai người chia tay nhau, Chúc Anh Đài có nói rằng sẽ thu xếp để Lương Sơn Bá cưới người em gái 16 tuổi (thật chất ý nói là cô) của mình. Khi Lương Sơn Bá đến nhà Chúc Anh Đài, anh mới phát hiện ra giới tính thật sự của cô. Anh Đài rất tốt bụng, tươi vui và lạc quan nên cũng dần dần chiếm được tình cảm của anh chàng Lương Sơn Bá.
Mặc dù họ dành hết tình cảm cho nhau và yêu nhau say đắm kể từ thời điểm đó, nhưng Chúc Anh Đài đã bị cha mẹ mình hứa gả cho Mã Văn Tài (馬文才). Vì phiền muộn, Lương Sơn Bá đã lâm bệnh và sau đó mất tại nơi làm việc khi đang làm tri huyện tại Ngân huyện(鄞).
Vào ngày Chúc Anh Đài phải lấy Mã Văn Tài, khi đoàn đón dâu đi ngang qua mộ Lương Sơn Bá, một trận cuồng phong nổi lên ngăn cản đoàn đi tiếp. Chúc Anh Đài rời kiệu hoa đến trước mộ Lương Sơn Bá để cúng tế. Phần mộ Lương Sơn Bá bỗng mở ra và Chúc Anh Đài đi vào trong đó. Sau đó, từ trong mộ, một đôi bướm rất đẹp quấn quýt bên nhau và cùng bay đi, lượn quanh khóm hoa tươi.