1. Hết mùa đông nắng xuân lại [Dm] về
Ngắm vườn [Bb] bên thấy [C] mai đào [F] nở [Dm]
Trên gác nghèo đem bút đề [Gm] thơ
Ghi tình ta vào trong lòng [Dm] giấy
Rượu chẳng nồng chưa uống đã [A7] say.
2. Nghĩ tình yêu trắng như tường [Dm] vôi
Chắc chẳng [Bb] riêng có [C] ta và [F] người [Dm]
Nhân thế thì cảnh phù [Gm] du danh lợi thay tựa mầu [Dm] áo
Non nước [A7] mình chưa dứt khổ [Dm] đau.
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến đã nhạt [Dm] phai
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xuân gác [A7] nghèo thôi hết lẻ [Dm] loi.
1. Hết mùa Đông nắng Xuân lại [Dm] về
Ngắm vườn [Bb] bên thấy [C] Mai Đào [F] nở [Dm]
Trên gác nghèo đem bút đề [Gm] thơ
Ghi tình ta vào trong lòng [Dm] giấy
Rượu chẳng nồng chưa uống đã [A7] say.
2. Nghĩ tình yêu trắng như tường [Dm] vôi
Chắc chẳng [Bb] riêng có [C] ta và [F] người [Dm]
Nhân thế thì như cánh phù [Gm] du
Danh lợi thay tựa như mầu [Dm] áo
Non nước [A7] mình chưa dứt khổ [Dm] đau.
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến vẫn còn [Dm] đây
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm Xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy Xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa Xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] Xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xin nước [A7] Việt thôi hết khổ [Dm] đau.
GIAN TẤU
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến vẫn còn [Dm] đây
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm Xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy Xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa Xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] Xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
***Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xin nước [A7] Việt thôi hết khổ [Dm] đau. (X3)
D
Duyên19/07/2018 23:55
Sửa lời bài hát của tác giả cũng có nghĩa không tôn trọng những công sức trí óc mà tác giả đã suy nghĩ ra.
Nghĩ chuyện ngày xuân
Sáng tác: Hàn Sinh
1. Hết mùa đông nắng xuân lại [Dm] về
Ngắm vườn [Bb] bên thấy [C] mai đào [F] nở [Dm]
Trên gác nghèo đem bút đề [Gm] thơ
Ghi tình ta vào trong lòng [Dm] giấy
Rượu chẳng nồng chưa uống đã [A7] say.
2. Nghĩ tình yêu trắng như tường [Dm] vôi
Chắc chẳng [Bb] riêng có [C] ta và [F] người [Dm]
Nhân thế thì cảnh phù [Gm] du danh lợi thay tựa mầu [Dm] áo
Non nước [A7] mình chưa dứt khổ [Dm] đau.
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến đã nhạt [Dm] phai
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xuân gác [A7] nghèo thôi hết lẻ [Dm] loi.
Ngắm vườn [Bb] bên thấy [C] Mai Đào [F] nở [Dm]
Trên gác nghèo đem bút đề [Gm] thơ
Ghi tình ta vào trong lòng [Dm] giấy
Rượu chẳng nồng chưa uống đã [A7] say.
2. Nghĩ tình yêu trắng như tường [Dm] vôi
Chắc chẳng [Bb] riêng có [C] ta và [F] người [Dm]
Nhân thế thì như cánh phù [Gm] du
Danh lợi thay tựa như mầu [Dm] áo
Non nước [A7] mình chưa dứt khổ [Dm] đau.
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến vẫn còn [Dm] đây
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm Xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy Xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa Xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] Xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xin nước [A7] Việt thôi hết khổ [Dm] đau.
GIAN TẤU
ĐK:
Xuân về nơi trần [F] thế, chinh [Gm] chiến vẫn còn [Dm] đây
Ai [Bb] đó vui buồn có [A7] hay
Mình [Gm] ngồi ngắm Xuân [Dm] qua, chợt lòng thấy thương [Gm] ta
Mấy Xuân qua [A7] rồi, đời ta môi biếng [Dm] cười.
3. Nếu mùa Xuân đến mang niềm [Dm] vui
Nếu tình [Bb] Xuân đến [C] tô mộng [F] đời [Dm]
***Xin thế sự thôi hết nổi [Gm] trôi
Xin trần gian tạm quên lừa [Dm] dối
Xin nước [A7] Việt thôi hết khổ [Dm] đau. (X3)