Intro: [Am][Dm]-[G][C]-[Dm][E7]
Đêm Đêm luôn là lúc con người ta thành thật nhất với chính mình
Có những nỗi [Am] đau không cần ai [Dm] biết cũng không thể [E7] nào quên
Người ta có thể rời đi ký ức có [Am] thể phai mờ
Nhưng có những thứ vẫn âm [Dm] thầm ở lại
Như một ngọn lửa [E7] nhỏ thôi nhưng đủ để cháy suốt một [Am] đời
Và đêm nay anh vẫn ngồi [Dm] đây,
[G] giữa thành phố rộng [C] lớn
[F] giữ lại một ngọn [E7] lửa mang tên [Am] em
Góc tối [Am] ấy vẫn chưa ai chạm tới,
kể từ ngày hai ta đánh mất [Dm] nhau
Khoảng trống [E7] thừa ra giữa lòng thành phố,
chỉ còn lại những vết cắt không [Am] màu
Mưa [Am] rơi xuống xóa nhòa đường xưa cũ,
bàn chân tìm về ký ức rêu [Dm] phong
Em đi [G] mang theo cả mùa hạ đó,
để lại mùa [E7] đông buốt giá trong [Am] lòng
Dù đêm [Am] xuống vô tình vây kín [Dm] lối,
dù nỗi [G] buồn phủ lấp bước chia [C] phôi
Anh vẫn [Am] giữ ngọn lửa thầm lặng [Dm] cháy,
đợi một [E7] ngày thắp sáng lại em [Am] thôi
Thời gian [Am] trôi chẳng đợi chờ ai cả,
những kỷ niệm dần hóa bụi hư [Dm] vô
Cầu vồng [G] cũ giờ không còn rực [C] rỡ,
chỉ mình [Em] anh dệt tiếp những vần [Am] thơ
Có những [Am] điều không thể nào nói [Dm] hết,
gửi vào [G] mây theo gió cuốn bay [C] đi
Tình yêu [Am] đôi khi là lời [E7] từ biệt,
để đôi mi còn đẫm lệ biệt [Am] ly
Ngọn lửa [Am] ấy vẫn âm thầm bùng [Dm] cháy,
xuyên màn [G] sương mù mịt giữa nhân [C] gian
Soi rạng [Am] lối giữa cuộc đời dâu [Dm] bể,
sưởi ấm lòng [E7] qua giá lạnh miên [Am] man
Ngọn lửa [Am] nhỏ giữa muôn trùng bão [Dm] tố,
vẫn cháy [E7] hoài trong một kẻ cô [Am] đơn
Ngọn lửa [Am] ấy không [Dm] tắt,
chỉ [E7] là không còn ai đứng cạnh để sưởi ấm [Am] cùng
Và [Dm] anh vẫn ở [E7] đây một mình giữa [Am] đêm
Intro: [Am][Dm]-[G][C]-[Dm][E7]
Đêm Đêm luôn là lúc con người ta thành thật nhất với chính mình
Có những nỗi [Am] đau không cần ai [Dm] biết cũng không thể [E7] nào quên
Người ta có thể rời đi ký ức có [Am] thể phai mờ
Nhưng có những thứ vẫn âm [Dm] thầm ở lại
Như một ngọn lửa [E7] nhỏ thôi nhưng đủ để cháy suốt một [Am] đời
Và đêm nay anh vẫn ngồi [Dm] đây,
[G] giữa thành phố rộng [C] lớn
[F] giữ lại một ngọn [E7] lửa mang tên [Am] em
Góc tối [Am] ấy vẫn chưa ai chạm tới,
kể từ ngày hai ta đánh mất [Dm] nhau
Khoảng trống [E7] thừa ra giữa lòng thành phố,
chỉ còn lại những vết cắt không [Am] màu
Mưa [Am] rơi xuống xóa nhòa đường xưa cũ,
bàn chân tìm về ký ức rêu [Dm] phong
Em đi [G] mang theo cả mùa hạ đó,
để lại mùa [E7] đông buốt giá trong [Am] lòng
Dù đêm [Am] xuống vô tình vây kín [Dm] lối,
dù nỗi [G] buồn phủ lấp bước chia [C] phôi
Anh vẫn [Am] giữ ngọn lửa thầm lặng [Dm] cháy,
đợi một [E7] ngày thắp sáng lại em [Am] thôi
Thời gian [Am] trôi chẳng đợi chờ ai cả,
những kỷ niệm dần hóa bụi hư [Dm] vô
Cầu vồng [G] cũ giờ không còn rực [C] rỡ,
chỉ mình [Em] anh dệt tiếp những vần [Am] thơ
Có những [Am] điều không thể nào nói [Dm] hết,
gửi vào [G] mây theo gió cuốn bay [C] đi
Tình yêu [Am] đôi khi là lời [E7] từ biệt,
để đôi mi còn đẫm lệ biệt [Am] ly
Ngọn lửa [Am] ấy vẫn âm thầm bùng [Dm] cháy,
xuyên màn [G] sương mù mịt giữa nhân [C] gian
Soi rạng [Am] lối giữa cuộc đời dâu [Dm] bể,
sưởi ấm lòng [E7] qua giá lạnh miên [Am] man
Ngọn lửa [Am] nhỏ giữa muôn trùng bão [Dm] tố,
vẫn cháy [E7] hoài trong một kẻ cô [Am] đơn
Ngọn lửa [Am] ấy không [Dm] tắt,
chỉ [E7] là không còn ai đứng cạnh để sưởi ấm [Am] cùng
Và [Dm] anh vẫn ở [E7] đây một mình giữa [Am] đêm
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!