1. Tôi mang cây đàn đi qua phố [Am] quen.
Nghe chiều rơi trên vai mềm nỗi [Dm] nhớ.
Có những người lặng im trong hơi [E] thở.
Giữa dòng đời tất bật ngược xuôi [Am] nhau.
2. Tôi hát cho người vừa mất niềm [Dm] đau.
[E] Cho đôi mắt còn buồn sau giông [Am] bão.
Cho trái tim từng nhiều đêm giông [Dm] tố.
[E] Biết yêu đời từ những khúc tình [Am] ca.
ĐK 1: Tôi là người hát rong tình [Dm] ca.
[G] Mang tiếng hát ru bao miền thương [C] nhớ
[Am] Dẫu thời gian phủ màu lên mái [Dm] tóc.
[E] Vẫn yêu đời như thuở mới biết [Am] yêu.
ĐK 2: Tôi là người hát rong tình [Dm] ca.
[G] Mang nỗi nhớ qua bao miền nhân [C] thế
[Am] Xin được sống với âm nhạc mãi [Dm] mãi.
[E] Và yêu người bằng tiếng hát con [Am] tim
1. Tôi mang cây đàn đi qua phố [Am] quen.
Nghe chiều rơi trên vai mềm nỗi [Dm] nhớ.
Có những người lặng im trong hơi [E] thở.
Giữa dòng đời tất bật ngược xuôi [Am] nhau.
2. Tôi hát cho người vừa mất niềm [Dm] đau.
[E] Cho đôi mắt còn buồn sau giông [Am] bão.
Cho trái tim từng nhiều đêm giông [Dm] tố.
[E] Biết yêu đời từ những khúc tình [Am] ca.
ĐK 1: Tôi là người hát rong tình [Dm] ca.
[G] Mang tiếng hát ru bao miền thương [C] nhớ
[Am] Dẫu thời gian phủ màu lên mái [Dm] tóc.
[E] Vẫn yêu đời như thuở mới biết [Am] yêu.
ĐK 2: Tôi là người hát rong tình [Dm] ca.
[G] Mang nỗi nhớ qua bao miền nhân [C] thế
[Am] Xin được sống với âm nhạc mãi [Dm] mãi.
[E] Và yêu người bằng tiếng hát con [Am] tim
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!