1. Đời công [Em] nhân, bôn ba nơi đất [Bm] khách quê người
Dù tủi [C] thân, lắm [D] lúc vẫn cố mỉm [G] cười
Vì phương [Em] xa, nặng lòng còn mẹ [Bm] già em thơ
Sớm [Am7] hôm bữa no bữa [Bm7] đói đang [Em] chờ.
2. Mệt [Em] nhoài trên đôi vai, bao nhiêu chai [Bm] sần trên đôi tay
Em cố che [C] đậy, chỉ [D] riêng em giữ [G] lấy
Tại [C] trời không thương em, ngược xuôi tựa [Bm] thuyền trôi lênh đênh
Chữ duyên chữ [Am7] phận, biết [Bm7] khi nào cập [Em] bến.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
2. Mệt [Em] nhoài trên đôi vai, bao nhiêu chai [Bm] sần trên đôi tay
Em cố che [C] đậy, chỉ [D] riêng em giữ [G] lấy
Tại [C] trời không thương em, ngược xuôi tựa [Bm] thuyền trôi lênh đênh
Chữ duyên chữ [Am7] phận, biết [Bm7] khi nào cập [Em] bến.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
1. Đời công [Em] nhân, bôn ba nơi đất [Bm] khách quê người
Dù tủi [C] thân, lắm [D] lúc vẫn cố mỉm [G] cười
Vì phương [Em] xa, nặng lòng còn mẹ [Bm] già em thơ
Sớm [Am7] hôm bữa no bữa [Bm7] đói đang [Em] chờ.
2. Mệt [Em] nhoài trên đôi vai, bao nhiêu chai [Bm] sần trên đôi tay
Em cố che [C] đậy, chỉ [D] riêng em giữ [G] lấy
Tại [C] trời không thương em, ngược xuôi tựa [Bm] thuyền trôi lênh đênh
Chữ duyên chữ [Am7] phận, biết [Bm7] khi nào cập [Em] bến.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
2. Mệt [Em] nhoài trên đôi vai, bao nhiêu chai [Bm] sần trên đôi tay
Em cố che [C] đậy, chỉ [D] riêng em giữ [G] lấy
Tại [C] trời không thương em, ngược xuôi tựa [Bm] thuyền trôi lênh đênh
Chữ duyên chữ [Am7] phận, biết [Bm7] khi nào cập [Em] bến.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
ĐK:
Người ta cứ [Em] nói nơi thành phố nhung gấm lệ [Bm] hoa
Mà đâu [C] nói hoa cho [D] người lệ cho [G] ta
Sớm hôm ngày [Em] đêm vất vả, thế nhưng mà [Bm] không nói ra
Giấu trong [Am7] lòng thầm chịu [Bm7] đựng cho [Em] qua.
Là người con [Em] gái hương sắc sẽ chóng tàn [Bm] phai
Dòng đời đua [C] chen nên em phải [D] đấu tranh tồn [G] tại
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
Nỗi gia đình em [Em] gánh vác, bản thân mình em [Bm] chẳng màng
Giọt mồ [Am7] hôi mong một [Bm7] ngày sang [Em] trang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!