1. [Dm] Sáng tỉnh giấc [Gm] giữa căn phòng
[C] Một không gian toàn [F] là nước mắt
[Dm] Cắn chặt môi [Gm] cố đi về
Một [Em] mình trên con phố [A7] quen.
2. [Dm] Sáng tỉnh giấc [Gm] thấy trong gương
[C] Một hình dung mệt [F] nhoài yêu thương
[Dm] Thấy tuổi xuân [Gm] đã theo ai
[Em] Cùng tình yêu ra [A7] đi.
ĐK:
Muốn khép đôi mi này [Dm] mãi mãi để cố quên ta đã [Gm] chia hai
Để thấy trong khung hình [C] đó vẫn còn một người sát [F] vai
Nỗi nhớ cho anh nặng [Dm] quá gánh lấy trên vai gầy [Gm] em
Chỉ biết câm [Em] lặng mà sầu thương mỗi [A7] đêm
Chẳng muốn em sẽ là [Dm] em chẳng muốn anh sẽ là [Gm] anh
Chỉ muốn anh phải về [C] bên em để lại là chúng [F] ta
Nước mắt em đâu còn [Dm] nữa để khóc cho một người [Gm] xưa
Đứng giữa căn [A7] phòng mà em khóc trong [Dm] lòng.
1. [Am] Sáng tỉnh giấc [Dm] giữa căn phòng [G] Một không gian toàn [C] là nước mắt [Am] Cắn chặt môi [Dm] cố đi về
Một [Bm] mình trên con phố [E7] quen.
2. [Am] Sáng tỉnh giấc [Dm] thấy trong gương [G] Một hình dung mệt [C] nhoài yêu thương [Am] Thấy tuổi xuân [Dm] đã theo ai [Bm] Cùng tình yêu ra [E7] đi.
ĐK:
Muốn khép đôi mi này [Am] mãi mãi để cố quên ta đã [Dm] chia hai
Để thấy trong khung hình [G] đó vẫn còn một người sát [C] vai
Nỗi nhớ cho anh nặng [Am] quá gánh lấy trên vai gầy [Dm] em
Chỉ biết câm [Bm] lặng mà sầu thương mỗi [E7] đêm
Chẳng muốn em sẽ là [Am] em chẳng muốn anh sẽ là [Dm] anh
Chỉ muốn anh phải về [G] bên em để lại là chúng [C] ta
Nước mắt em đâu còn [Am] nữa để khóc cho một người [Dm] xưa
Đứng giữa căn [Bm] phòng mà em [E7] khóc trong [Am] lòng.
Nước mắt cạn dần
Sáng tác: Hamlet Trương
1. [Dm] Sáng tỉnh giấc [Gm] giữa căn phòng
[C] Một không gian toàn [F] là nước mắt
[Dm] Cắn chặt môi [Gm] cố đi về
Một [Em] mình trên con phố [A7] quen.
2. [Dm] Sáng tỉnh giấc [Gm] thấy trong gương
[C] Một hình dung mệt [F] nhoài yêu thương
[Dm] Thấy tuổi xuân [Gm] đã theo ai
[Em] Cùng tình yêu ra [A7] đi.
ĐK:
Muốn khép đôi mi này [Dm] mãi mãi để cố quên ta đã [Gm] chia hai
Để thấy trong khung hình [C] đó vẫn còn một người sát [F] vai
Nỗi nhớ cho anh nặng [Dm] quá gánh lấy trên vai gầy [Gm] em
Chỉ biết câm [Em] lặng mà sầu thương mỗi [A7] đêm
Chẳng muốn em sẽ là [Dm] em chẳng muốn anh sẽ là [Gm] anh
Chỉ muốn anh phải về [C] bên em để lại là chúng [F] ta
Nước mắt em đâu còn [Dm] nữa để khóc cho một người [Gm] xưa
Đứng giữa căn [A7] phòng mà em khóc trong [Dm] lòng.
[G] Một không gian toàn [C] là nước mắt
[Am] Cắn chặt môi [Dm] cố đi về
Một [Bm] mình trên con phố [E7] quen.
2. [Am] Sáng tỉnh giấc [Dm] thấy trong gương
[G] Một hình dung mệt [C] nhoài yêu thương
[Am] Thấy tuổi xuân [Dm] đã theo ai
[Bm] Cùng tình yêu ra [E7] đi.
ĐK:
Muốn khép đôi mi này [Am] mãi mãi để cố quên ta đã [Dm] chia hai
Để thấy trong khung hình [G] đó vẫn còn một người sát [C] vai
Nỗi nhớ cho anh nặng [Am] quá gánh lấy trên vai gầy [Dm] em
Chỉ biết câm [Bm] lặng mà sầu thương mỗi [E7] đêm
Chẳng muốn em sẽ là [Am] em chẳng muốn anh sẽ là [Dm] anh
Chỉ muốn anh phải về [G] bên em để lại là chúng [C] ta
Nước mắt em đâu còn [Am] nữa để khóc cho một người [Dm] xưa
Đứng giữa căn [Bm] phòng mà em [E7] khóc trong [Am] lòng.