Intro: [F][Em]-[Dm][G][C]-[F][Em]-[Dm][Em][Am]
1. Cố chấp [Am] chờ một người đã [G] quên giống mỗi [Em] đêm ôm cây xương [C] rồng
Càng ôm càng [F] đau mà [G] buông ra không cam [C] lòng [Em]
Bởi kỷ [Am] niệm là điều thiêng [G] liêng, sợ buông [Em] ra chính mình sẽ [Am] quên
Người ta [F] quên, nhất [Em] định mình không được [Am] quên [G]
ĐK: Đời người ai [F] cũng có một người thương, từng nắm [Em] tay đi một đoạn đường
Nhưng cuối [Dm] cùng không [G] thể đi hết con [C] đường
Và rồi từ [F] đó trở thành người dưng, nhắc đến [Em] tên xem như chưa từng
Người ta lạnh [Dm] lùng còn [Em] người thì vẫn đau [Am] lòng
Thiệp hồng anh [F] viết mới một nửa bên, một nửa [Em] kia chưa kịp ghi thêm
Nhưng lỡ [Dm] làng không [G] thể ghi hết trọn [C] vẹn
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em
[F][Em]-[Dm][G][C]-[F][G]-[Em][Am]-[Dm][Em][Am]
2. Khúc hát [Am] buồn người nghệ sĩ [G] ca, qua giọng [Em] ca nên mắt cay [C] xè
Tưởng đâu nhạc [F] sĩ đã [G] đi qua tim ta [C] vậy [Em]
Đến lúc [Am] này thì điều không [G] may là yêu [Em] ai vẫn nghĩ đến [Am] em
Để hôm [F] naymỗi [Em] chiều về anh lại [Am] say
ĐK: Đời người ai [F] cũng có một người thương, từng nắm [Em] tay đi một đoạn đường
Nhưng cuối [Dm] cùng không [G] thể đi hết con [C] đường
Và rồi từ [F] đó trở thành người dưng, nhắc đến [Em] tên xem như chưa từng
Người ta lạnh [Dm] lùng còn [Em] người thì vẫn đau [Am] lòng
Thiệp hồng anh [F] viết mới một nửa bên, một nửa [Em] kia chưa kịp ghi thêm
Nhưng lỡ [Dm] làng không [G] thể ghi hết trọn [C] vẹn
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em.
Intro: [F][Em]-[Dm][G][C]-[F][Em]-[Dm][Em][Am]
1. Cố chấp [Am] chờ một người đã [G] quên giống mỗi [Em] đêm ôm cây xương [C] rồng
Càng ôm càng [F] đau mà [G] buông ra không cam [C] lòng [Em]
Bởi kỷ [Am] niệm là điều thiêng [G] liêng, sợ buông [Em] ra chính mình sẽ [Am] quên
Người ta [F] quên, nhất [Em] định mình không được [Am] quên [G]
ĐK: Đời người ai [F] cũng có một người thương, từng nắm [Em] tay đi một đoạn đường
Nhưng cuối [Dm] cùng không [G] thể đi hết con [C] đường
Và rồi từ [F] đó trở thành người dưng, nhắc đến [Em] tên xem như chưa từng
Người ta lạnh [Dm] lùng còn [Em] người thì vẫn đau [Am] lòng
Thiệp hồng anh [F] viết mới một nửa bên, một nửa [Em] kia chưa kịp ghi thêm
Nhưng lỡ [Dm] làng không [G] thể ghi hết trọn [C] vẹn
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em
[F][Em]-[Dm][G][C]-[F][G]-[Em][Am]-[Dm][Em][Am]
2. Khúc hát [Am] buồn người nghệ sĩ [G] ca, qua giọng [Em] ca nên mắt cay [C] xè
Tưởng đâu nhạc [F] sĩ đã [G] đi qua tim ta [C] vậy [Em]
Đến lúc [Am] này thì điều không [G] may là yêu [Em] ai vẫn nghĩ đến [Am] em
Để hôm [F] naymỗi [Em] chiều về anh lại [Am] say
ĐK: Đời người ai [F] cũng có một người thương, từng nắm [Em] tay đi một đoạn đường
Nhưng cuối [Dm] cùng không [G] thể đi hết con [C] đường
Và rồi từ [F] đó trở thành người dưng, nhắc đến [Em] tên xem như chưa từng
Người ta lạnh [Dm] lùng còn [Em] người thì vẫn đau [Am] lòng
Thiệp hồng anh [F] viết mới một nửa bên, một nửa [Em] kia chưa kịp ghi thêm
Nhưng lỡ [Dm] làng không [G] thể ghi hết trọn [C] vẹn
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em
Để từng chiều [F] xuống ngồi cùng hoàng hôn, uống đến [Em] khi gai cây xương rồng
Đâm nát [Dm] lòng vẫn [Em] ôm chặt hình bóng [Am] em.
Gửi bình luận