Em chết trong nỗi [Em] buồn
Chết như từng giọt [Am] sương
Rơi không thành [Em] tiếng
Trái tim [B7] em còn trẻ dại trắng [C] trong
Ai cất dùm [B7] em cái nhìn già [C] nua
Ai cất dùm [Am] em bàn tay cằn [B7] cỗi
Trong xứ sở của [C] anh hiếm hoi niềm [B7] vui
Nơi cô đơn khô khan đến [Em] nao lòng
Ai đã đánh mất [Am] em hay tự em đánh [B7] mất
Phải chi em xấu [C] xa? [F#7] Phải chi em xấu [B7] xa?
Không! Không! Không!. Trái tim em trong trắng của [C] em
[B7] Sao không ai nhận ra? [Am] Sao không ai nhận [B7] ra?
Đi bên anh em còn lạc lối [Em] về
Có đôi [Am] khi muốn mình như chiếc [B7] bóng
Tan lắng vào [C] đêm [B7] Không ai nhận [Em] ra mình
Xin vui lòng ghi dùm hơp âm cho bài Romance 1 (sáng tác của Phú Quang) , tông Nam, rất cảm ơn.
Romance 1
by Phú Quang
Em đi tìm góc xa nơi cuối vườn
Em muốn trốn sâu vào sự bình yên
Sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh
Ðôi lần em nhìn tán cây
Mà ứa nước mắt vì màu xanh
Vì sự trong trẻo
Rồi em khóc, rồi em khóc
vì đốm nắng loang trên vạt cỏ
Rồi em khóc, vì gịot mưa trắng như giọt lệ
Vì viên đá dần tan trong ly nước mùa hè
Và em nhớ, và em nhớ
Về bến sông xưa một chiều
Và em nhớ giọt mưa rớt trên đầu trần
Nhớ chiếc võng xưa đơn sơ ngoài hiên vắng
Rồi em muốn được ra đi như thế
Ra đi tràn đầy biết ơn
Ra đi mà trên đôi mi đã khép
Còn lan chảy giọt nước mắt hân hoan
Romance 2
Nhạc: Phú Quang - Thơ: Lâm Thị Mỹ Dạ
Em chết trong nỗi [Em] buồn
Chết như từng giọt [Am] sương
Rơi không thành [Em] tiếng
Trái tim [B7] em còn trẻ dại trắng [C] trong
Ai cất dùm [B7] em cái nhìn già [C] nua
Ai cất dùm [Am] em bàn tay cằn [B7] cỗi
Trong xứ sở của [C] anh hiếm hoi niềm [B7] vui
Nơi cô đơn khô khan đến [Em] nao lòng
Ai đã đánh mất [Am] em hay tự em đánh [B7] mất
Phải chi em xấu [C] xa? [F#7] Phải chi em xấu [B7] xa?
Không! Không! Không!. Trái tim em trong trắng của [C] em
[B7] Sao không ai nhận ra? [Am] Sao không ai nhận [B7] ra?
Đi bên anh em còn lạc lối [Em] về
Có đôi [Am] khi muốn mình như chiếc [B7] bóng
Tan lắng vào [C] đêm [B7] Không ai nhận [Em] ra mình
Romance 1
by Phú Quang
Em đi tìm góc xa nơi cuối vườn
Em muốn trốn sâu vào sự bình yên
Sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh
Ðôi lần em nhìn tán cây
Mà ứa nước mắt vì màu xanh
Vì sự trong trẻo
Rồi em khóc, rồi em khóc
vì đốm nắng loang trên vạt cỏ
Rồi em khóc, vì gịot mưa trắng như giọt lệ
Vì viên đá dần tan trong ly nước mùa hè
Và em nhớ, và em nhớ
Về bến sông xưa một chiều
Và em nhớ giọt mưa rớt trên đầu trần
Nhớ chiếc võng xưa đơn sơ ngoài hiên vắng
Rồi em muốn được ra đi như thế
Ra đi tràn đầy biết ơn
Ra đi mà trên đôi mi đã khép
Còn lan chảy giọt nước mắt hân hoan