1. Kìa từng [Am] người, đang lầm [Adim] lũi,
Bước [B] đi [E7] trong chiều dần [Am] tàn
Lòng bồi [Am7] hồi, tâm tư hoang [Fmaj7] mang
Âm thầm [Dm7] nghĩ, [G] bao giờ đông [Cmaj7] tàn
Trời sài [Fmaj7] gòn, mây [F#m7-5] đen,giăng mờ [B] lối,
Dáng ngất ngư, [E7] như người [Am] say buồn,
[Bdim] Những giọt nước [E7] mắt trào,
Âm [B] thầm đưa tiễn người [E7] thân
2. Người từng [Am] người, đang bồng [Adim] bế,
Bước [B] đi [E7] trong lòng nặng [Am] nề
Chặng đường [Am7] dài, lo cho tương [Fmaj7] lai,
Quê nhà [Dm7] vẫn,[G] đang còn xa [Cmaj7] vời
Nhìn sài [Fmaj7] gòn, ưu [F#m7-5] tư, đau lòng [B] quá
Muốn bước đi [E7] nhưng tình còn [Am] đầy.
Sài gòn [Bdim] khóc tiễn đưa người đã [E7] khuất
Khép tay lại,ngủ vùi cho qua giấc mùa [Am] đông
ĐK
Người ra [Am] đi, không đèn [C] nhang, không lời cầu [D] kinh
Không kèn [B] trống, không người [Dm7] thân nào
Tiễn [E7] đưa người đoạn đường [Am] buồn
Sài gòn [Am] ơi, em hãy [C] khóc, em hãy [F#m7-5] khóc
Hãy khóc [B] đi cho [E7] nhẹ lòng phần [Am] nào
Lòng chỉ [Bdim] muốn quên đi niềm đau [E7] xót
Khép mắt lại, cho qua những ngày [Am] đông
3. Ừ sài [Am] gòn, em hãy [Adim] ngủ,
Hãy ngủ [B] đi cho [E7] qua mùa đông [Am] buồn
Chờ một [Am7] ngày, nay mai không [Fmaj7] xa
Khi ngàn [Dm7] nắng [G] huy hoàng chan [C] hòa
Và người [Fmaj7] người, đang chen [F#m7-5] chân vui ngàn [B] lối
Sóng lướt êm, [E7] bến bạch đằng rộn [Am] ràng
Dù sẽ [Bdim] nhớ những tháng ngày tăm [E7] tối
Nhưng lòng người, luôn hướng về ánh bình [Am] minh
Sài Gòn khóc tiễn đưa ai
Sáng tác: Hoàng Khiêm
1. Kìa từng [Am] người, đang lầm [Adim] lũi,
Bước [B] đi [E7] trong chiều dần [Am] tàn
Lòng bồi [Am7] hồi, tâm tư hoang [Fmaj7] mang
Âm thầm [Dm7] nghĩ, [G] bao giờ đông [Cmaj7] tàn
Trời sài [Fmaj7] gòn, mây [F#m7-5] đen,giăng mờ [B] lối,
Dáng ngất ngư, [E7] như người [Am] say buồn,
[Bdim] Những giọt nước [E7] mắt trào,
Âm [B] thầm đưa tiễn người [E7] thân
2. Người từng [Am] người, đang bồng [Adim] bế,
Bước [B] đi [E7] trong lòng nặng [Am] nề
Chặng đường [Am7] dài, lo cho tương [Fmaj7] lai,
Quê nhà [Dm7] vẫn,[G] đang còn xa [Cmaj7] vời
Nhìn sài [Fmaj7] gòn, ưu [F#m7-5] tư, đau lòng [B] quá
Muốn bước đi [E7] nhưng tình còn [Am] đầy.
Sài gòn [Bdim] khóc tiễn đưa người đã [E7] khuất
Khép tay lại,ngủ vùi cho qua giấc mùa [Am] đông
ĐK
Người ra [Am] đi, không đèn [C] nhang, không lời cầu [D] kinh
Không kèn [B] trống, không người [Dm7] thân nào
Tiễn [E7] đưa người đoạn đường [Am] buồn
Sài gòn [Am] ơi, em hãy [C] khóc, em hãy [F#m7-5] khóc
Hãy khóc [B] đi cho [E7] nhẹ lòng phần [Am] nào
Lòng chỉ [Bdim] muốn quên đi niềm đau [E7] xót
Khép mắt lại, cho qua những ngày [Am] đông
3. Ừ sài [Am] gòn, em hãy [Adim] ngủ,
Hãy ngủ [B] đi cho [E7] qua mùa đông [Am] buồn
Chờ một [Am7] ngày, nay mai không [Fmaj7] xa
Khi ngàn [Dm7] nắng [G] huy hoàng chan [C] hòa
Và người [Fmaj7] người, đang chen [F#m7-5] chân vui ngàn [B] lối
Sóng lướt êm, [E7] bến bạch đằng rộn [Am] ràng
Dù sẽ [Bdim] nhớ những tháng ngày tăm [E7] tối
Nhưng lòng người, luôn hướng về ánh bình [Am] minh
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!