[Em] Lưu lạc [D] xưa, những lần vỡ [C] tan anh đau [Bm] lòng
[Am] Ngăn làm [D] sao, kịp đôi cánh [G] tay em [Bm] buông
[Em] Hay là [D] thôi, đành nương náu [C] nhờ những khoảng trống trong [Bm] tim
[Am] Có khi cô đơn [D] lại hợp với anh [Em] hơn.
T-ĐK:
Có khi cô [Am] đơn là thứ anh [D] cần
Cần một [G] chút để yêu bản thân sau những chai [C] sần
[Am] Hai lần ba lần đau, [Bm] ai cần ta về sau hay [Em] không.
Nước mắt em [Am] lại rơi [D] vào, những [G] khoảng không anh để [C] lại
Để rồi [Am] đêm vùi sâu [Bm] những mơ [Em] hồ
Ngày anh [Am] đi, trời thay [D] áo, [G] xé nát cõi lòng [C] em
Cuối [Am] cùng cô đơn là [G] nơi dừng chân duy [Bm] nhất em cần.
ĐK:
Đập tan hồi [C] ức, [D] từng chất chứa những đau [Bm] thương
[Em] Rời xa những thứ quen [Am] thuộc
Là [D] nơi mà ta cùng [G] nhau trải [Bm] qua
Nhưng giờ [C] đây, [D] chỉ còn anh với cô [Bm] đơn
[Em] Ngồi mình ôm những vết [Am] thương
Của thời [Bm] yêu quá lạ [Em] thường.
T-ĐK:
Có khi cô [Am] đơn là thứ em [D] cần
Cần một [G] chút để yêu bản thân sau những chai [C] sần
[Am] Hai lần ba lần đau, [Bm] ai cần ta về sau hay [Em] không.
Nước mắt anh [Am] lại rơi [D] vào, những [G] khoảng không em để [C] lại
Để rồi [Am] đêm vùi sâu [Bm] những mơ [Em] hồ
Ngày em [Am] đi, trời thay [D] áo, [G] xé nát cõi lòng [C] anh
Cuối [Am] cùng cô đơn là [G] nơi dừng chân duy [Bm] nhất anh cần.
ĐK:
Đập tan hồi [C] ức, [D] từng chất chứa những đau [Bm] thương
[Em] Rời xa những thứ quen [Am] thuộc
Là [D] nơi mà ta cùng [G] nhau trải [Bm] qua
Nhưng giờ [C] đây, [D] chỉ còn anh với cô [Bm] đơn
[Em] Ngồi mình ôm những vết [Am] thương
Của thời [Bm] yêu quá lạ [Em] thường.
Tăng tone [Em] -> [F#m]
ĐK:
Đập tan ký [D] ức, [E] từng chất chứa những đau [C#m] thương
[F#m] Rời xa những thứ quen [Bm] thuộc
Là [E] nơi mà ta cùng [A] nhau trải [C#m] qua
Nhưng giờ [D] đây, [E] chỉ còn anh với cô [C#m] đơn
[F#m] Ngồi mình ôm những vết [Bm] thương
Của thời [C#m] yêu quá lạ [F#m] thường.
[Em] Lưu lạc [D] xưa, những lần vỡ [C] tan anh đau [Bm] lòng
[Am] Ngăn làm [D] sao, kịp đôi cánh [G] tay em [Bm] buông
[Em] Hay là [D] thôi, đành nương náu [C] nhờ những khoảng trống trong [Bm] tim
[Am] Có khi cô đơn [D] lại hợp với anh [Em] hơn.
T-ĐK:
Có khi cô [Am] đơn là thứ anh [D] cần
Cần một [G] chút để yêu bản thân sau những chai [C] sần
[Am] Hai lần ba lần đau, [Bm] ai cần ta về sau hay [Em] không.
Nước mắt em [Am] lại rơi [D] vào, những [G] khoảng không anh để [C] lại
Để rồi [Am] đêm vùi sâu [Bm] những mơ [Em] hồ
Ngày anh [Am] đi, trời thay [D] áo, [G] xé nát cõi lòng [C] em
Cuối [Am] cùng cô đơn là [G] nơi dừng chân duy [Bm] nhất em cần.
ĐK:
Đập tan hồi [C] ức, [D] từng chất chứa những đau [Bm] thương
[Em] Rời xa những thứ quen [Am] thuộc
Là [D] nơi mà ta cùng [G] nhau trải [Bm] qua
Nhưng giờ [C] đây, [D] chỉ còn anh với cô [Bm] đơn
[Em] Ngồi mình ôm những vết [Am] thương
Của thời [Bm] yêu quá lạ [Em] thường.
T-ĐK:
Có khi cô [Am] đơn là thứ em [D] cần
Cần một [G] chút để yêu bản thân sau những chai [C] sần
[Am] Hai lần ba lần đau, [Bm] ai cần ta về sau hay [Em] không.
Nước mắt anh [Am] lại rơi [D] vào, những [G] khoảng không em để [C] lại
Để rồi [Am] đêm vùi sâu [Bm] những mơ [Em] hồ
Ngày em [Am] đi, trời thay [D] áo, [G] xé nát cõi lòng [C] anh
Cuối [Am] cùng cô đơn là [G] nơi dừng chân duy [Bm] nhất anh cần.
ĐK:
Đập tan hồi [C] ức, [D] từng chất chứa những đau [Bm] thương
[Em] Rời xa những thứ quen [Am] thuộc
Là [D] nơi mà ta cùng [G] nhau trải [Bm] qua
Nhưng giờ [C] đây, [D] chỉ còn anh với cô [Bm] đơn
[Em] Ngồi mình ôm những vết [Am] thương
Của thời [Bm] yêu quá lạ [Em] thường.
Tăng tone [Em] -> [F#m]
ĐK:
Đập tan ký [D] ức, [E] từng chất chứa những đau [C#m] thương
[F#m] Rời xa những thứ quen [Bm] thuộc
Là [E] nơi mà ta cùng [A] nhau trải [C#m] qua
Nhưng giờ [D] đây, [E] chỉ còn anh với cô [C#m] đơn
[F#m] Ngồi mình ôm những vết [Bm] thương
Của thời [C#m] yêu quá lạ [F#m] thường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!