1. Ngõ sâu gió im [Am] lìm, chiều tà mây phủ bóng
Cánh hoa rớt bên dòng, nhẹ lướt thướt trôi [Dm] xuôi
Bầu trời luôn tăm [F] tối, từ ngày không chung [C] lối
Cuộc tình năm xưa [G] ấy, dần chết trong hao [E7] gầy.
2. Dáng xưa đã xa [Am] rồi, chỉ còn trong tiềm thức
Trái tim vẫn mong chờ, thổn thức suốt canh [Dm] thâu
Rượu sầu men ngây [F] ngất, ngoài trời mưa lất [C] phất
Lạnh lùng trong mưa [E7] gió, người đã sang bên [Am] đò.
ĐK:
Đốt cháy đêm [Dm] đen bằng hơi men não [Am] nề
Tiếc nuối xa [F] xôi cuộc tình xa tầm [E7] với
Giọt sầu đắng trên [Dm] môi, tình [G] nồng đã chia [C] phôi
Hằn nỗi đau trong [Am] đời.
3. Phố đêm vẫn âm [Am] thầm, một con tim lẻ bóng
Ái ân đã xa mờ, vùi lấp dưới mộ [Dm] sâu
Phận nghèo mang cay [F] đắng, để giờ đây tay [C] trắng
Một tình yêu ngang [E7] trái, đang trôi vào hư [Am] không.
1. Ngõ sâu gió im [Am] lìm, chiều tà mây phủ bóng
Cánh hoa rớt bên dòng, nhẹ lướt thướt trôi [Dm] xuôi
Bầu trời luôn tăm [F] tối, từ ngày không chung [C] lối
Cuộc tình năm xưa [G] ấy, dần chết trong hao [E7] gầy.
2. Dáng xưa đã xa [Am] rồi, chỉ còn trong tiềm thức
Trái tim vẫn mong chờ, thổn thức suốt canh [Dm] thâu
Rượu sầu men ngây [F] ngất, ngoài trời mưa lất [C] phất
Lạnh lùng trong mưa [E7] gió, người đã sang bên [Am] đò.
ĐK:
Đốt cháy đêm [Dm] đen bằng hơi men não [Am] nề
Tiếc nuối xa [F] xôi cuộc tình xa tầm [E7] với
Giọt sầu đắng trên [Dm] môi, tình [G] nồng đã chia [C] phôi
Hằn nỗi đau trong [Am] đời.
3. Phố đêm vẫn âm [Am] thầm, một con tim lẻ bóng
Ái ân đã xa mờ, vùi lấp dưới mộ [Dm] sâu
Phận nghèo mang cay [F] đắng, để giờ đây tay [C] trắng
Một tình yêu ngang [E7] trái, đang trôi vào hư [Am] không.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!