1. Mây Hải Vân đùn quanh tháp [Dm] ngọc tay ngà
Chiều tà chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai
Chợt buồn đêm [Bb] nay đếm ngón [Gm] tay mới ngỡ mình [Dm] già
Ờ ba mươi tuổi rồi
Đồng tiền mừng tuổi lên [Bb] năm đã mất [Gm] theo mùa xuân nảy [A7] lộ.
2. Mây Hải [Dm] Vân đùn quanh tháp [Bb] ngọc tay [Dm] ngà
Chiều tà chiều tà nắng đổ bờ [Bb] vai
Trời buồn mây [Gm] bay qua mấy truông bóng nhỏ đường [Dm] dài
Đường xưa đưa tiễn người
Dịu dàng ngả nón trông [Bb] theo người ra [A7] đi giấu vội lệ [Dm] nhòa
ĐK:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Mưa trên cao [F] nguyên mưa [Gm] qua lá đồi sim [Dm] tím
Về con đê đầu làng về con sông đầu [F] ngõ
Từ đó yêu [A7] em đêm chiếu chăn tình xưa chín [Dm] đỏ
Chớm thu [A7] già tóc bỏ đường [Dm] ngôi.
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Môi em rưng [F] rưng đong [Gm] đưa lá đò nôi [Dm] nhỏ
Mẹ ru anh lần đầu và ru em lần [F] cuối
Từ đó yêu [A7] em chim ngủ quên tình xưa lối [Dm] cũ
Nắng hanh [A7] vàng hong tóc rũ ngoài [Dm] song.
1. Mây Hải [Dm] Vân đùn quanh tháp [Bb] ngọc tay [Dm] ngà
Chiều tà, chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai
Chợt buồn đêm [Bb] nay, đếm ngón [Gm] tay mới ngỡ mình [Dm] già
Ờ ba mươi tuổi rồi
Đồng tiền mừng tuổi lên [Bb] năm đã mất [Gm] theo mùa xuân nảy [A7] lộc.
Mây Hải [Dm] Vân đùn quanh tháp [Bb] ngọc tay [Dm] ngà
Chiều tà, chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai.
Trời buồn mây [Gm] bay qua mấy truông bóng nhỏ đường [Dm] dài
Đường xưa đưa tiễn người
Dịu dàng ngả nón trông [Bb] theo người ra [A7] đi giấu vội lệ [Dm] nhòa.
ĐK1:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Mưa trên cao [F] nguyên mưa [Gm] qua lá đồi sim [Dm] tím
Về con đê đầu làng, về con sông đầu [F] ngõ
Từ đó yêu [A7] em đêm chiếu chăn tình xưa chín [Dm] đỏ
Chớm thu [A7] già tóc bỏ đường [Dm] ngôi.
(GIAN TẤU)
2. Đêm tháng [Dm] năm nằm nghe gió [Bb] lộng đi [Dm] về, đi về
Người [F] từ trên đỉnh mù [Dm] sương.
Người từ biên [Bb] cương nghe tiếng [Gm] reo bếp lửa chiều [Dm] chiều
Mà thương em thật nhiều.
Bàn tay ru nắng nâng [Bb] niu những cánh [Gm] chim dìu trong giấc [A7] mộng.
Đêm tháng [Dm] năm nằm nghe gió [Bb] lộng đi [Dm] về, đi về
Người [F] từ trên đỉnh mù [Dm] sương.
Người từ biên [Gm] cương nghe dấu chân đá sỏi rộn [Dm] ràng.
Đường xa trông thật gần,
Vội vàng len lén vô [Bb] sân, dành cho [A7] em giây phút thật tình [Dm] cờ.
ĐK2:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Môi em rưng [F] rưng đong [Gm] đưa lá đò nôi [Dm] nhỏ
Mẹ ru anh lần đầu, và em ru lần [F] cuối
Từ đó yêu [A7] em chim ngủ quên đường xưa lối [Dm] cũ
Nắng hanh [A7] vàng hong tóc rũ ngoài [Dm] song.
*** Nắng hanh [A7] vàng... hong tóc rũ.. ngoài.. [Dm] song...
M
minh tân229/10/2020 13:54
bổ sung một lời khác:
Đêm tháng năm nằm nghe gió lộng đi về,
đi về người từ trên đỉnh mù sương.
Người từ biên cương nghe tiếng reo bếp lửa chiều chiều
mà thương em thật nhiều.
Bàn tay ru nắng nâng niu những cánh chim dìu trong giấc mộng.
Đêm tháng năm nằm nghe gió lộng đi về,
đi về người từ trên đỉnh mù sương.
Người từ biên cương nghe dấu chân đá sỏi rộn ràng.
Đường xa trông thật gần,
vội vàng len lén vô sân
dành cho em giây phút thật tình cờ.
Anh yêu em từ đó môi em rưng rưng
đong đưa lá đò nôi nhỏ,
Mẹ ru anh lần đầu và em ru lần cuối.
Từ đó yêu em chim ngủ quên đường xưa lối cũ
nắng hanh vàng hong tóc rũ ngoài song...
Từ đó
Sáng tác: Anh Việt Thu
1. Mây Hải Vân đùn quanh tháp [Dm] ngọc tay ngà
Chiều tà chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai
Chợt buồn đêm [Bb] nay đếm ngón [Gm] tay mới ngỡ mình [Dm] già
Ờ ba mươi tuổi rồi
Đồng tiền mừng tuổi lên [Bb] năm đã mất [Gm] theo mùa xuân nảy [A7] lộ.
2. Mây Hải [Dm] Vân đùn quanh tháp [Bb] ngọc tay [Dm] ngà
Chiều tà chiều tà nắng đổ bờ [Bb] vai
Trời buồn mây [Gm] bay qua mấy truông bóng nhỏ đường [Dm] dài
Đường xưa đưa tiễn người
Dịu dàng ngả nón trông [Bb] theo người ra [A7] đi giấu vội lệ [Dm] nhòa
ĐK:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Mưa trên cao [F] nguyên mưa [Gm] qua lá đồi sim [Dm] tím
Về con đê đầu làng về con sông đầu [F] ngõ
Từ đó yêu [A7] em đêm chiếu chăn tình xưa chín [Dm] đỏ
Chớm thu [A7] già tóc bỏ đường [Dm] ngôi.
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Môi em rưng [F] rưng đong [Gm] đưa lá đò nôi [Dm] nhỏ
Mẹ ru anh lần đầu và ru em lần [F] cuối
Từ đó yêu [A7] em chim ngủ quên tình xưa lối [Dm] cũ
Nắng hanh [A7] vàng hong tóc rũ ngoài [Dm] song.
Chiều tà, chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai
Chợt buồn đêm [Bb] nay, đếm ngón [Gm] tay mới ngỡ mình [Dm] già
Ờ ba mươi tuổi rồi
Đồng tiền mừng tuổi lên [Bb] năm đã mất [Gm] theo mùa xuân nảy [A7] lộc.
Mây Hải [Dm] Vân đùn quanh tháp [Bb] ngọc tay [Dm] ngà
Chiều tà, chiều [F] tà nắng đổ bờ [Dm] vai.
Trời buồn mây [Gm] bay qua mấy truông bóng nhỏ đường [Dm] dài
Đường xưa đưa tiễn người
Dịu dàng ngả nón trông [Bb] theo người ra [A7] đi giấu vội lệ [Dm] nhòa.
ĐK1:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Mưa trên cao [F] nguyên mưa [Gm] qua lá đồi sim [Dm] tím
Về con đê đầu làng, về con sông đầu [F] ngõ
Từ đó yêu [A7] em đêm chiếu chăn tình xưa chín [Dm] đỏ
Chớm thu [A7] già tóc bỏ đường [Dm] ngôi.
(GIAN TẤU)
2. Đêm tháng [Dm] năm nằm nghe gió [Bb] lộng đi [Dm] về, đi về
Người [F] từ trên đỉnh mù [Dm] sương.
Người từ biên [Bb] cương nghe tiếng [Gm] reo bếp lửa chiều [Dm] chiều
Mà thương em thật nhiều.
Bàn tay ru nắng nâng [Bb] niu những cánh [Gm] chim dìu trong giấc [A7] mộng.
Đêm tháng [Dm] năm nằm nghe gió [Bb] lộng đi [Dm] về, đi về
Người [F] từ trên đỉnh mù [Dm] sương.
Người từ biên [Gm] cương nghe dấu chân đá sỏi rộn [Dm] ràng.
Đường xa trông thật gần,
Vội vàng len lén vô [Bb] sân, dành cho [A7] em giây phút thật tình [Dm] cờ.
ĐK2:
Anh yêu [F] em từ [Dm] đó
Môi em rưng [F] rưng đong [Gm] đưa lá đò nôi [Dm] nhỏ
Mẹ ru anh lần đầu, và em ru lần [F] cuối
Từ đó yêu [A7] em chim ngủ quên đường xưa lối [Dm] cũ
Nắng hanh [A7] vàng hong tóc rũ ngoài [Dm] song.
*** Nắng hanh [A7] vàng... hong tóc rũ.. ngoài.. [Dm] song...
Đêm tháng năm nằm nghe gió lộng đi về,
đi về người từ trên đỉnh mù sương.
Người từ biên cương nghe tiếng reo bếp lửa chiều chiều
mà thương em thật nhiều.
Bàn tay ru nắng nâng niu những cánh chim dìu trong giấc mộng.
Đêm tháng năm nằm nghe gió lộng đi về,
đi về người từ trên đỉnh mù sương.
Người từ biên cương nghe dấu chân đá sỏi rộn ràng.
Đường xa trông thật gần,
vội vàng len lén vô sân
dành cho em giây phút thật tình cờ.
Anh yêu em từ đó môi em rưng rưng
đong đưa lá đò nôi nhỏ,
Mẹ ru anh lần đầu và em ru lần cuối.
Từ đó yêu em chim ngủ quên đường xưa lối cũ
nắng hanh vàng hong tóc rũ ngoài song...