1. Khi thấy hoa đào là biết xuân [Dm] sang [Bb]
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi
[D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn
[D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
3. Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân [Dm] sang [Bb]
Giây phút giao [D7] thừa rộn tiếng ca [Gm] vang
Cây nêu treo cao tràn [Dm] pháo
Em thơ đi so màu [Bb] áo
Sang [A7] đầu xuân chúc cho [Dm] nhau.
4. Xin khất xuân này hẹn đến xuân [Dm] sau [Bb]
Khi thắm mai [D7] đào bầy én nghiêng [Gm] chao
Bên nhau phút giây gặp [Dm] gỡ
Tay trong tay nhau rạng [Bb] rỡ
Bao [A7] nhiêu xuân thỏa mong [Dm] chờ.
1. Khi thấy hoa đào là biết xuân [Dm] sang [Bb]
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi [D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn [D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
3. Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân [Dm] sang [Bb]
Giây phút giao [D7] thừa rộn tiếng ca [Gm] vang
Cây nêu treo cao tràn [Dm] pháo
Em thơ đi so màu [Bb] áo
Sang [A7] đầu xuân chúc cho [Dm] nhau.
GIAN TẤU
1. Khi thấy hoa đào là biết xuân [Dm] sang [Bb]
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi [D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn [D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
4. Xin khất xuân này hẹn đến xuân [Dm] sau [Bb]
Khi thắm mai [D7] đào bầy én nghiêng [Gm] chao
**Bên nhau phút giây gặp [Dm] gỡ
Tay trong tay nhau rạng [Bb] rỡ
Bao [A7] nhiêu xuân thỏa mong [Dm] chờ. (x3)
intrepid
Quản trị viên
⭐ Premium03/06/2024 20:25
@dongtuong1: Chúng tôi đã sửa lại rồi nhé.
D
dongtuong103/06/2024 19:30
Sai lời câu thứ 2: Lặng gót sông hồ chứ không phải Lăn gót...
intrepid
Quản trị viên
⭐ Premium26/11/2023 21:43
@Trong Sy Le: Chúng tôi đã cập nhật đoạn lời còn thiếu rồi nhé.
T
TRONG SY LE26/11/2023 14:06
Xuân Về Nhớ Quê Hương
st: Lê Trọng Sỹ
Đoạn 1:
Khi thấy hoa đào là biết xuân sang, lặng gót sông hồ lòng nghe xốn xang
Nơi đây xuân đang chạm ngõ, tha hương như con đò nhỏ, giữa dòng nước lớn bơ vơ.
Khi cánh mai vàng chờ nắng phương nam, là lúc quê nhà lệ ướt mi nàng
Xuân sang muôn bông trời nở,Riêng em trăm mong nghìn nhớ, cánh hoa phai giữa xuân ngời.
ĐK:
Em hỡi em ơi, bao năm đi ngược về xuôi, Nhạt phai phấn hương, đi qua đông tàn xa cách , mà xuân vẫn phân ly.
Xuân đến xuân đi, muôn hoa nở rồi lại tàn, Mà tôi vẫn xa, quê hương mong chờ mòn mỏi, hỏi xuân đến buồn không?
Đoạn 2:
Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân sang, Giây phút giao thừa rộn tiếng ca vang
Cây nêu treo cao tràng pháo, Em thơ đi so màu áo, sáng đầu xuân chúc cho nhau.
Xin khất xuân này hẹn đến xuân sau - Khi thắm mai đào bầy én nghiêng chao,
Bên nhau phút giây gặp gỡ - Tay trong tay nhau rạng rỡ, bao nhiêu xuân thỏa mong chờ.
T
TRONG SY LE26/11/2023 14:04
Bài này còn một khúc sau, chưa cập nhật hết lời bài hát.
Xuân về nhớ quê hương
Sáng tác: Lê Trọng Sỹ
1. Khi thấy hoa đào là biết xuân [Dm] sang [Bb]
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi
[D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn
[D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
3. Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân [Dm] sang [Bb]
Giây phút giao [D7] thừa rộn tiếng ca [Gm] vang
Cây nêu treo cao tràn [Dm] pháo
Em thơ đi so màu [Bb] áo
Sang [A7] đầu xuân chúc cho [Dm] nhau.
4. Xin khất xuân này hẹn đến xuân [Dm] sau [Bb]
Khi thắm mai [D7] đào bầy én nghiêng [Gm] chao
Bên nhau phút giây gặp [Dm] gỡ
Tay trong tay nhau rạng [Bb] rỡ
Bao [A7] nhiêu xuân thỏa mong [Dm] chờ.
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi
[D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn
[D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
3. Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân [Dm] sang [Bb]
Giây phút giao [D7] thừa rộn tiếng ca [Gm] vang
Cây nêu treo cao tràn [Dm] pháo
Em thơ đi so màu [Bb] áo
Sang [A7] đầu xuân chúc cho [Dm] nhau.
GIAN TẤU
1. Khi thấy hoa đào là biết xuân [Dm] sang [Bb]
Lặng gót sông [D7] hồ lòng nghe xốn [Gm] xang
Nơi đây xuân đang chạm [Dm] ngõ
Tha hương như con đò [Bb] nhỏ
Giữa dòng nước lớn bơ [A7] vơ.
2. Khi cánh mai vàng chờ nắng phương [Dm] Nam [Bb]
Là lúc quê [D7] nhà lệ ướt mi [Gm] nàng
Xuân sang muôn bông trời [Dm] nở
Riêng em trăm mong nghìn [Bb] nhớ
Cánh hoa [A7] phai giữa xuân [Dm] ngời.
ĐK:
Em hỡi em [Bb] ơi bao năm đi ngược về [F] xuôi
[D7] Nhạt phai phấn [Gm] hương đi qua đông tàn xa [Dm] cách
Mà [Bb] xuân vẫn phân [A7] ly.
Xuân đến xuân [Bb] đi muôn hoa nở rồi lại [F] tàn
[D7] Mà tôi vẫn [Gm] xa quê hương mong chờ mòn [Dm] mỏi
Hỏi [Bb] xuân đến buồn [A7] không?
4. Xin khất xuân này hẹn đến xuân [Dm] sau [Bb]
Khi thắm mai [D7] đào bầy én nghiêng [Gm] chao
**Bên nhau phút giây gặp [Dm] gỡ
Tay trong tay nhau rạng [Bb] rỡ
Bao [A7] nhiêu xuân thỏa mong [Dm] chờ. (x3)
st: Lê Trọng Sỹ
Đoạn 1:
Khi thấy hoa đào là biết xuân sang, lặng gót sông hồ lòng nghe xốn xang
Nơi đây xuân đang chạm ngõ, tha hương như con đò nhỏ, giữa dòng nước lớn bơ vơ.
Khi cánh mai vàng chờ nắng phương nam, là lúc quê nhà lệ ướt mi nàng
Xuân sang muôn bông trời nở,Riêng em trăm mong nghìn nhớ, cánh hoa phai giữa xuân ngời.
ĐK:
Em hỡi em ơi, bao năm đi ngược về xuôi, Nhạt phai phấn hương, đi qua đông tàn xa cách , mà xuân vẫn phân ly.
Xuân đến xuân đi, muôn hoa nở rồi lại tàn, Mà tôi vẫn xa, quê hương mong chờ mòn mỏi, hỏi xuân đến buồn không?
Đoạn 2:
Tôi nhớ quê nhà ngày đón xuân sang, Giây phút giao thừa rộn tiếng ca vang
Cây nêu treo cao tràng pháo, Em thơ đi so màu áo, sáng đầu xuân chúc cho nhau.
Xin khất xuân này hẹn đến xuân sau - Khi thắm mai đào bầy én nghiêng chao,
Bên nhau phút giây gặp gỡ - Tay trong tay nhau rạng rỡ, bao nhiêu xuân thỏa mong chờ.