1. Yêu [C] em ta yêu tự thuở [Am] nào
Thuở hoang [F] sơ khi trăng sao ra [C] đời
Cuội xanh [Am] kia chưa hóa [Em] đá
Vườn [F] hoa chưa đượm hương [G] sắc trái cấm trên [G7] cao.
Tình [C] dâng cao ngút [Em] ngàn
Cho nắng [F] ấm ngập hồng [C] hoang
Lòng hân [F] hoan suối [G] nguồn tìm về biển [C] xanh. [G7]
2. Yêu [C] em ta yêu tự thuở [Am] nào
Tuổi thanh [F] xuân như mây trên [C] ngàn
Hồn nhiên [Am] như rừng hoang [Em] vắng
Tình ươm [F] mơ dệt vầng [G] thơ quấn quýt yêu [G7] thương.
Tình [C] cho nhau rất [Em] nhiều
Quên [F] hết chuyện ngày [C] sau
Dù [F] hoa rơi lá [G7] rụng trong [C] đời.
ĐK:
[Am] Ngày tình yêu lên [F] tiếng đất [Am] trời đan quyện tình ta
Trời làm cơn giông [F] bão thấm [Am] lụt cơn mơ tình [Dm] yêu
Mặc trời mư ướt [E7] áo vỡ [F] tan môi hôn ngọt [Am] ngào
Cho [F] nhau tan loãng [G] trong vòng tay [Am] ôm.
3. Bên [C] nhau cho nhau trọn ân [Am] tình
Lỡ mai [F] sau khi ta không [C] còn
Người xa [Am] xôi tình khuất [Em] lấp
Người thênh [F] thang vùng miên [G] viễn vẫn nhớ đến [G7] nhau.
Còn cho [C] nhau tiếc [Em] gì
Trăng xế [F] bóng bạc đầu [C] non
Biển xa [F] xôi đâu [G7] phải muôn [C] trùng.
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Thơ Du Tử Lê . Nhạc Ngô Tín
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đời lưu vọng không cả một nấm mồ
Nơi đất lạ thịt xương e khó rã
Hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Nước ngược dòng sẽ đẩy xác tôi đi
Bên kia biển là quê hương tôi đó
Rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
Cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
Biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
Những năm trước bao người ngon miệng cá
Thì xá gì thêm một xác thân tôi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Cho tôi về gặp lại các con tôi
Cho tôi về thấy lệ chúng tuôn trào
Từ những mắt đã buồn trong bỏng tối
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Và trên đường hãy nhớ hát Quốc ca
Ôi bài hát muôn đời vẫn tiếp nối
Bằng hơi thở máu xương đồng bài tôi
Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
Đời lưu vọng tận tuyệt với linh hồn
TA CẦN NHAU EM ƠI
Nhạc Ngô Tín . Ý thơ Nguyên Lương
Một ngày không thấy nhau , sợi nhớ dài theo mây
Nắng tắt chiều biển vắng , cát khô đợi chân ai
Anh chờ em mấy thuở , sông nhỏ đợi mùa mưa
Gió mơn chiều bến vắng , tượng đá chờ năm xưa
Làm sao em thấu chăng , trời xanh vẫn cần mây
Lá caay buồn gió đứng , ta cần nhau em ơi
Ta cần nhau kiếp này , lan nở cần sương mai
Nawngs ươm nụ hồng tươi , môi son không nhạt nhoà
Ta cần nhau em ơi . Ta cần nhau ta ơi !
Mỗi ngày anh gọi tên , tên em và tên biển , sóng trả lời thay anh
Ta cần nhau từ nay , ta cần nhau ngày mai
Bến mộng đang chờ ta
Yêu em tự thuở nào , đến tận cùng mai sau
Hỏi lòng mình có hay , tình mới vừa lên ngôi
Yêu như chưa từng biết. , nhớ như từng chưa quên
Yêu người máy gió hiểu , ddaats trời vờ không hay
Tiếng tơ lòng thổn thức , có nhau đời ta say
1. Yêu [C] em ta yêu tự thuở [Am] nào
Thuở hoang [F] sơ khi trăng sao ra [C] đời
Cuội xanh [Am] kia chưa hóa [Em] đá
Vườn [F] hoa chưa đượm hương [G] sắc trái cấm trên [G7] cao.
Tình [C] dâng cao ngút [Em] ngàn
Cho nắng [F] ấm ngập hồng [C] hoang
Lòng hân [F] hoan suối [G] nguồn tìm về biển [C] xanh. [G7]
2. Yêu [C] em ta yêu tự thuở [Am] nào
Tuổi thanh [F] xuân như mây trên [C] ngàn
Hồn nhiên [Am] như rừng hoang [Em] vắng
Tình ươm [F] mơ dệt vầng [G] thơ quấn quýt yêu [G7] thương.
Tình [C] cho nhau rất [Em] nhiều
Quên [F] hết chuyện ngày [C] sau
Dù [F] hoa rơi lá [G7] rụng trong [C] đời.
ĐK:
[Am] Ngày tình yêu lên [F] tiếng đất [Am] trời đan quyện tình ta
Trời làm cơn giông [F] bão thấm [Am] lụt cơn mơ tình [Dm] yêu
Mặc trời mư ướt [E7] áo vỡ [F] tan môi hôn ngọt [Am] ngào
Cho [F] nhau tan loãng [G] trong vòng tay [Am] ôm.
3. Bên [C] nhau cho nhau trọn ân [Am] tình
Lỡ mai [F] sau khi ta không [C] còn
Người xa [Am] xôi tình khuất [Em] lấp
Người thênh [F] thang vùng miên [G] viễn vẫn nhớ đến [G7] nhau.
Còn cho [C] nhau tiếc [Em] gì
Trăng xế [F] bóng bạc đầu [C] non
Biển xa [F] xôi đâu [G7] phải muôn [C] trùng.
Thơ Du Tử Lê . Nhạc Ngô Tín
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đời lưu vọng không cả một nấm mồ
Nơi đất lạ thịt xương e khó rã
Hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Nước ngược dòng sẽ đẩy xác tôi đi
Bên kia biển là quê hương tôi đó
Rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
Cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
Biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
Những năm trước bao người ngon miệng cá
Thì xá gì thêm một xác thân tôi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Cho tôi về gặp lại các con tôi
Cho tôi về thấy lệ chúng tuôn trào
Từ những mắt đã buồn trong bỏng tối
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Và trên đường hãy nhớ hát Quốc ca
Ôi bài hát muôn đời vẫn tiếp nối
Bằng hơi thở máu xương đồng bài tôi
Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
Đời lưu vọng tận tuyệt với linh hồn
https://youtu.be/K8Qy9IiocxI
Nhạc Ngô Tín . Ý thơ Nguyên Lương
Một ngày không thấy nhau , sợi nhớ dài theo mây
Nắng tắt chiều biển vắng , cát khô đợi chân ai
Anh chờ em mấy thuở , sông nhỏ đợi mùa mưa
Gió mơn chiều bến vắng , tượng đá chờ năm xưa
Làm sao em thấu chăng , trời xanh vẫn cần mây
Lá caay buồn gió đứng , ta cần nhau em ơi
Ta cần nhau kiếp này , lan nở cần sương mai
Nawngs ươm nụ hồng tươi , môi son không nhạt nhoà
Ta cần nhau em ơi . Ta cần nhau ta ơi !
Mỗi ngày anh gọi tên , tên em và tên biển , sóng trả lời thay anh
Ta cần nhau từ nay , ta cần nhau ngày mai
Bến mộng đang chờ ta
Yêu em tự thuở nào , đến tận cùng mai sau
Hỏi lòng mình có hay , tình mới vừa lên ngôi
Yêu như chưa từng biết. , nhớ như từng chưa quên
Yêu người máy gió hiểu , ddaats trời vờ không hay
Tiếng tơ lòng thổn thức , có nhau đời ta say
https://youtu.be/DzI6xnY93G8
Tiếng hát ÝLan