1. Là [F] em người đứng [C] giữa muôn hoa thơm [Dm] lành [C]
Và [Bb] anh đâu dám [C] mơ đến bóng hình [F] em
Rồi [Bb] đêm buông xuống [C] nỗi nhớ cứ theo [Am] từng cơn gió xa [Dm] mãi
Khiến [Bb] tim anh đây mãi [C7] lặng thinh [F] thôi
TĐK: Thân cỏ khô héo [Bb] hon sao với [C] tới đóa hoa đẹp [Am] xinh?
[Dm] Đời anh như làn [Bb] sương sao có [C] thể bên em dài [F] lâu?
Và khi em rời [Bb] đi hai chúng [C] ta trở thành người [Am] lạ mãi [Dm] mãi
Chỉ [Bb] mong em luôn được hạnh phúc tháng năm [C7] dài
ĐK: Thân cỏ khô héo [Bb] hon sao với [C] tới đóa hoa đẹp [Am] xinh?
[Dm] Vì anh chẳng đủ [Bb] tốt để níu [C] giữ em ở cạnh [F] bên
Những ký ức vụn [Bb] rơi là vết [C] cứa khắc sâu vào [Am] tim chẳng [Dm] phai
Mai [Bb] sau rồi ai sẽ [C7] đến xoa dịu nỗi [F] đau?
Cỏ dại và hoa dành dành (Yě cǎo yǔ zhī zǐ huā - 野草与栀子花)
Nhạc: Nhạc Hoa - Lời Việt: Nguyễn Minh Quang
1. Là [F] em người đứng [C] giữa muôn hoa thơm [Dm] lành [C]
Và [Bb] anh đâu dám [C] mơ đến bóng hình [F] em
Rồi [Bb] đêm buông xuống [C] nỗi nhớ cứ theo [Am] từng cơn gió xa [Dm] mãi
Khiến [Bb] tim anh đây mãi [C7] lặng thinh [F] thôi
TĐK: Thân cỏ khô héo [Bb] hon sao với [C] tới đóa hoa đẹp [Am] xinh?
[Dm] Đời anh như làn [Bb] sương sao có [C] thể bên em dài [F] lâu?
Và khi em rời [Bb] đi hai chúng [C] ta trở thành người [Am] lạ mãi [Dm] mãi
Chỉ [Bb] mong em luôn được hạnh phúc tháng năm [C7] dài
ĐK: Thân cỏ khô héo [Bb] hon sao với [C] tới đóa hoa đẹp [Am] xinh?
[Dm] Vì anh chẳng đủ [Bb] tốt để níu [C] giữ em ở cạnh [F] bên
Những ký ức vụn [Bb] rơi là vết [C] cứa khắc sâu vào [Am] tim chẳng [Dm] phai
Mai [Bb] sau rồi ai sẽ [C7] đến xoa dịu nỗi [F] đau?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!