[Am] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [G] ta kèm lời cầu chúc
Thế sao khi đến [F] lúc gặp lại...
Tự nhủ [Dm] nốt lần này...
Trái [E7] tim không nên loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Am] ước rằng mình không chúc
Có lẽ ta đã nắm [G] tay nhảy điệu dạ khúc
Có lẽ anh không nên [F] cố thuyết phục
Mình rằng [Dm] nên tiếp tục
Bởi vì dù [E7] sao em cũng đã có một người ở bên.
1. Ở trong nhân [Am] gian đôi khi có những cảm xúc có những suy tư
Không phải lúc [G] nào cũng có thể dễ dàng kể ra
Anh sẽ nhẫn [F] tâm với cả thế giới
Chỉ [Dm] mong là em vui thôi, thế nhưng hình [E7] như em không cần.
Đây đâu phải bộ [Am] phim buồn đâu sao anh lại nhập [G] vai vậy?
Vai diễn đó là [F] nam phụ cô đơn dành cả đời để [Dm] yêu một người
Vậy mà tại sao [E7] chiếc nhẫn đó chẳng thể trao cho em?
[Am] Vinh danh không dành cho người chậm chân
[G] Yêu em rất nhiều nhưng đừng bận tâm
[F] Anh vẫn sẽ yêu em theo [Dm] cách không ồn ào
Chỉ [E7] cần nơi đó em luôn yên vui!
ĐK:
Bởi vì
[Am] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [G] ta kèm lời cầu chúc.
Thế nhưng khi đến [F] lúc gặp lại...
Anh biết [Dm] chắc lần này...
Trái [E7] tim anh vẫn loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Am] bước thêm 1000 bước
Có lẽ đã không bỏ [G] lỡ ngày này năm trước
Có lẽ anh chỉ cần [F] cố thuyết phục
Mình rằng [Dm] nên tiếp tục
Thì giờ này [E7] ta đã đan tay nhau nhảy điệu dạ khúc.
2. Lời nguyện [Am] ước chẳng một ai chứng giám
Thà để dành kiếp [G] sau chứ anh chẳng muốn làm bạn
Anh rời [F] đi không một lời trách [Dm] than
Khoác chiếc [E7] áo che lại trái tim rách tan.
Anh đã chờ em [Am] trên đoạn đường trước mắt
Dù chẳng có chút hồi âm anh vẫn thắc [G] mắc tại sao lúc đó anh vẫn chờ
Phía đông địa [F] đàng bóng tối thiên trường địa [Dm] cửu đóng lối
Quãng đường về [E7] sau anh và em...đến đây thôi.
Nên
Anh đã [Am] viết một điệu dạ khúc
Minh chứng cho một lễ [G] tang của niềm hạnh phúc
Đưa tiễn trái tim đã [F] vỡ nát bằng điệu nhạc [Dm] dưới ánh trăng
Đành chôn [E7] cất cuộc tình đã chết.
Tăng tone [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Bởi vì
[Bbm] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [Ab] ta kèm lời cầu chúc.
Thế nhưng khi đến [F#] lúc gặp lại...
Anh biết [Ebm] chắc lần này...
Trái [F7] tim anh vẫn loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Bbm] bước thêm 1000 bước
Có lẽ đã không bỏ [Ab] lỡ ngày này năm trước
Có lẽ anh chỉ cần [F#] cố thuyết phục
Mình rằng [Ebm] nên tiếp tục
Thì giờ này [F7] ta đã đan tay nhau nhảy điệu dạ khúc.
Anh chẳng còn [Bbm] ước rằng mình đến trước
Anh sẽ tự [Ab] khâu lại ngàn vết xước
Khoảnh khắc em bước ra [F#] nơi lễ đường anh trở về [Ebm] với cô đơn
Với [F7] anh đó cũng chính là hạnh [Bbm] phúc.
[Am] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [G] ta kèm lời cầu chúc
Thế sao khi đến [F] lúc gặp lại...
Tự nhủ [Dm] nốt lần này...
Trái [E7] tim không nên loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Am] ước rằng mình không chúc
Có lẽ ta đã nắm [G] tay nhảy điệu dạ khúc
Có lẽ anh không nên [F] cố thuyết phục
Mình rằng [Dm] nên tiếp tục
Bởi vì dù [E7] sao em cũng đã có một người ở bên.
1. Ở trong nhân [Am] gian đôi khi có những cảm xúc có những suy tư
Không phải lúc [G] nào cũng có thể dễ dàng kể ra
Anh sẽ nhẫn [F] tâm với cả thế giới
Chỉ [Dm] mong là em vui thôi, thế nhưng hình [E7] như em không cần.
Đây đâu phải bộ [Am] phim buồn đâu sao anh lại nhập [G] vai vậy?
Vai diễn đó là [F] nam phụ cô đơn dành cả đời để [Dm] yêu một người
Vậy mà tại sao [E7] chiếc nhẫn đó chẳng thể trao cho em?
[Am] Vinh danh không dành cho người chậm chân
[G] Yêu em rất nhiều nhưng đừng bận tâm
[F] Anh vẫn sẽ yêu em theo [Dm] cách không ồn ào
Chỉ [E7] cần nơi đó em luôn yên vui!
ĐK:
Bởi vì
[Am] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [G] ta kèm lời cầu chúc.
Thế nhưng khi đến [F] lúc gặp lại...
Anh biết [Dm] chắc lần này...
Trái [E7] tim anh vẫn loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Am] bước thêm 1000 bước
Có lẽ đã không bỏ [G] lỡ ngày này năm trước
Có lẽ anh chỉ cần [F] cố thuyết phục
Mình rằng [Dm] nên tiếp tục
Thì giờ này [E7] ta đã đan tay nhau nhảy điệu dạ khúc.
2. Lời nguyện [Am] ước chẳng một ai chứng giám
Thà để dành kiếp [G] sau chứ anh chẳng muốn làm bạn
Anh rời [F] đi không một lời trách [Dm] than
Khoác chiếc [E7] áo che lại trái tim rách tan.
Anh đã chờ em [Am] trên đoạn đường trước mắt
Dù chẳng có chút hồi âm anh vẫn thắc [G] mắc tại sao lúc đó anh vẫn chờ
Phía đông địa [F] đàng bóng tối thiên trường địa [Dm] cửu đóng lối
Quãng đường về [E7] sau anh và em...đến đây thôi.
Nên
Anh đã [Am] viết một điệu dạ khúc
Minh chứng cho một lễ [G] tang của niềm hạnh phúc
Đưa tiễn trái tim đã [F] vỡ nát bằng điệu nhạc [Dm] dưới ánh trăng
Đành chôn [E7] cất cuộc tình đã chết.
Tăng tone [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Bởi vì
[Bbm] Có một loại hạnh phúc - để em đến bên người [Ab] ta kèm lời cầu chúc.
Thế nhưng khi đến [F#] lúc gặp lại...
Anh biết [Ebm] chắc lần này...
Trái [F7] tim anh vẫn loạn nhịp thổn thức!
Vậy thà anh [Bbm] bước thêm 1000 bước
Có lẽ đã không bỏ [Ab] lỡ ngày này năm trước
Có lẽ anh chỉ cần [F#] cố thuyết phục
Mình rằng [Ebm] nên tiếp tục
Thì giờ này [F7] ta đã đan tay nhau nhảy điệu dạ khúc.
Anh chẳng còn [Bbm] ước rằng mình đến trước
Anh sẽ tự [Ab] khâu lại ngàn vết xước
Khoảnh khắc em bước ra [F#] nơi lễ đường anh trở về [Ebm] với cô đơn
Với [F7] anh đó cũng chính là hạnh [Bbm] phúc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!