1. Hẹn thề non [Am] sông sao giờ đây anh bỏ đi [D] rồi
Dưới hàng cau xanh bên nhà tranh có bóng ai [Am] chờ
Tiếng thạch sùng [G] kêu nức nở thay tiếng em [C] sầu
Quê cũ mưa [D] dầm biết người giờ có ấm [Am] êm.
2. Rồi ngày mai [Am] đây người vui nhung gấm lụa [D] là
Biết tình em sâu nhưng làm sao sánh với sang [Am] giàu
Gác lại tương [G] tư cho lứa đôi bước chung [C] đường
Em giờ lẻ [D] tình hiu [E7] quạnh mình em đớn [Am] đau.
ĐK:
Em nghèo tay [D] trắng tháng ngày quanh quẩn nương [Am] rau
Bởi phận em [D] mang nên người đi không chút nương [Am] từ
Duyên mình lỡ [G] rồi em về một mình đơn [C] côi
Đâu dám trách [G] ai bởi thân [E7] mình thấp hèn ai [Am] thương.
Anh về bên [D] ấy có khi nào anh nhớ tới [Am] em
Như người năm [D] xưa đêm từng đêm mong nhớ anh [Am] nhiều
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
2. Rồi ngày mai [Am] đây người vui nhung gấm lụa [D] là
Biết tình em sâu nhưng làm sao sánh với sang [Am] giàu
Gác lại tương [G] tư cho lứa đôi bước chung [C] đường
Em giờ lẻ [D] tình hiu [E7] quạnh mình em đớn [Am] đau.
ĐK:
Em nghèo tay [D] trắng tháng ngày quanh quẩn nương [Am] rau
Bởi phận em [D] mang nên người đi không chút nương [Am] từ
Duyên mình lỡ [G] rồi em về một mình đơn [C] côi
Đâu dám trách [G] ai bởi thân [E7] mình thấp hèn ai [Am] thương.
Anh về bên [D] ấy có khi nào anh nhớ tới [Am] em
Như người năm [D] xưa đêm từng đêm mong nhớ anh [Am] nhiều
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
1. Hẹn thề non [Am] sông sao giờ đây anh bỏ đi [D] rồi
Dưới hàng cau xanh bên nhà tranh có bóng ai [Am] chờ
Tiếng thạch sùng [G] kêu nức nở thay tiếng em [C] sầu
Quê cũ mưa [D] dầm biết người giờ có ấm [Am] êm.
2. Rồi ngày mai [Am] đây người vui nhung gấm lụa [D] là
Biết tình em sâu nhưng làm sao sánh với sang [Am] giàu
Gác lại tương [G] tư cho lứa đôi bước chung [C] đường
Em giờ lẻ [D] tình hiu [E7] quạnh mình em đớn [Am] đau.
ĐK:
Em nghèo tay [D] trắng tháng ngày quanh quẩn nương [Am] rau
Bởi phận em [D] mang nên người đi không chút nương [Am] từ
Duyên mình lỡ [G] rồi em về một mình đơn [C] côi
Đâu dám trách [G] ai bởi thân [E7] mình thấp hèn ai [Am] thương.
Anh về bên [D] ấy có khi nào anh nhớ tới [Am] em
Như người năm [D] xưa đêm từng đêm mong nhớ anh [Am] nhiều
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
2. Rồi ngày mai [Am] đây người vui nhung gấm lụa [D] là
Biết tình em sâu nhưng làm sao sánh với sang [Am] giàu
Gác lại tương [G] tư cho lứa đôi bước chung [C] đường
Em giờ lẻ [D] tình hiu [E7] quạnh mình em đớn [Am] đau.
ĐK:
Em nghèo tay [D] trắng tháng ngày quanh quẩn nương [Am] rau
Bởi phận em [D] mang nên người đi không chút nương [Am] từ
Duyên mình lỡ [G] rồi em về một mình đơn [C] côi
Đâu dám trách [G] ai bởi thân [E7] mình thấp hèn ai [Am] thương.
Anh về bên [D] ấy có khi nào anh nhớ tới [Am] em
Như người năm [D] xưa đêm từng đêm mong nhớ anh [Am] nhiều
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
Anh là mặt [G] trời soi rọi ánh sáng tim [C] em
Rồi mây kéo [Em] tới chia cách [E7] ngăn duyên tình mình [Am] rồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!