1. Tình [G] yêu là đắng cay và xót [Bm] xa
Mà [Am] sao đời [D7] vẫn đắm chìm trong [G] mơ
Hỏi [C] ai người biết thương hoài kiếp [Em] hoa
Chớ [Am] nên để cho [D7] tàn héo bao [G] giờ.
2. Tình [G] yêu đừng ví như là thú [Bm] vui
Một [Am] giây lầm [D7] lỡ bao ngày tiếc [G] hối
Ngày [C] xưa từng đã trao tình với [Em] ai?
Đến [Am] nay để [D7] thương để nhớ khôn [G] nguôi.
ĐK: [Bm] Ôi người xưa!
Người xưa đôi [Bm] mắt mang bao sầu thương, đời sao bẽ bàng
[F#m] Nên ngày nay gặp đôi quầng mắt đau thương nào đây
Khác chi ngày [D7] ấy.
3. Người [G] xưa thì đã xa lìa thế [Bm] nhân
Còn [Am] đây nàng [D7] chắc chưa ngoài đôi [G] tám
Mà [C] sao làn tóc vương đầy gió [Em] sương?
Kiếp [Am] hoa vì [D7] ai chịu gánh đau [G] thương?
1. Tình [G] yêu là đắng cay và xót [Bm] xa
Mà [Am] sao đời [D7] vẫn đắm chìm trong [G] mơ
Hỏi [C] ai người biết thương hoài kiếp [Em] hoa
Chớ [Am] nên để cho [D7] tàn héo bao [G] giờ.
2. Tình [G] yêu đừng ví như là thú [Bm] vui
Một [Am] giây lầm [D7] lỡ bao ngày tiếc [G] hối
Ngày [C] xưa từng đã trao tình với [Em] ai?
Đến [Am] nay để [D7] thương để nhớ khôn [G] nguôi.
ĐK: [Bm] Ôi người xưa!
Người xưa đôi [Bm] mắt mang bao sầu thương, đời sao bẽ bàng
[F#m] Nên ngày nay gặp đôi quầng mắt đau thương nào đây
Khác chi ngày [D7] ấy.
3. Người [G] xưa thì đã xa lìa thế [Bm] nhân
Còn [Am] đây nàng [D7] chắc chưa ngoài đôi [G] tám
Mà [C] sao làn tóc vương đầy gió [Em] sương?
Kiếp [Am] hoa vì [D7] ai chịu gánh đau [G] thương?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!