1. [Am] Từng có được em nhưng anh không [Em] biết trân trọng
Mãi lông [F] bông em thất [G] vọng anh cũng [C] chẳng giống em đợi mong
[Am] Những lời khi xưa anh nói còn [Em] khiến em đau lòng
Chưa bao [Dm7] giờ quan tâm [Em7] em có ổn [Am] không.
2. [Am] Đúng như câu có không [Em] giữ mất đừng tìm
Giờ tìm [F] đâu người yêu [G] anh dẫu thế [C] nào
[Am] Để đến hôm nay anh cũng [Em] lớn theo từng ngày
Cố yêu [Dm7] thêm nhiều người mà [Em7] cũng chẳng thể thế [Am] thay.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
2. [Am] Đúng như câu có không [Em] giữ mất đừng tìm
Giờ tìm [F] đâu người yêu [G] anh dẫu thế [C] nào
[Am] Để đến hôm nay anh cũng [Em] lớn theo từng ngày
Cố yêu [Dm7] thêm nhiều người mà [Em7] cũng chẳng thể thế [Am] thay.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
1. [Am] Từng có được em nhưng anh không [Em] biết trân trọng
Mãi lông [F] bông em thất [G] vọng anh cũng [C] chẳng giống em đợi mong
[Am] Những lời khi xưa anh nói còn [Em] khiến em đau lòng
Chưa bao [Dm7] giờ quan tâm [Em7] em có ổn [Am] không.
2. [Am] Đúng như câu có không [Em] giữ mất đừng tìm
Giờ tìm [F] đâu người yêu [G] anh dẫu thế [C] nào
[Am] Để đến hôm nay anh cũng [Em] lớn theo từng ngày
Cố yêu [Dm7] thêm nhiều người mà [Em7] cũng chẳng thể thế [Am] thay.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
2. [Am] Đúng như câu có không [Em] giữ mất đừng tìm
Giờ tìm [F] đâu người yêu [G] anh dẫu thế [C] nào
[Am] Để đến hôm nay anh cũng [Em] lớn theo từng ngày
Cố yêu [Dm7] thêm nhiều người mà [Em7] cũng chẳng thể thế [Am] thay.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
ĐK:
Từ ngày không [Am] anh em đổi thay chẳng còn [Em] giống em của ngày ấy
Chàng trai [F] ngây ngô thuở ban [G] đầu yêu một [C] người yêu rất lâu
Trải nhiều mưa [Am] ngâu mưa dầm lâu làm cho [Em] em mới thấm đau
Mà đến lúc [Dm7] thấm thì ta xa [Em7] rồi còn [Am] đâu.
Giờ còn yêu [Am] anh nhưng đành thế nhường lại [Em] anh cho người tử tế
Người biết [F] quý biết yêu biết [G] chiều không để [C] anh buồn hẩm hiu
Mình giờ chính [Am] thức là người dưng đường không [Em] chung không vướng chân
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
Ký ức không [Dm7] tên nỗi nhớ không [Em7] thể nào [Am] quên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!