1. Em từng [F] khóc, vì một người chẳng [C] muốn quay đầu
Em tự [Dm] trách tim mình sao ngốc [Am] quá lâu
Hôm nay em [Bb] mang một chiếc váy [C] mới [Am] khẽ nhìn mình trước [Dm] gương
Thì [Gm] ra em vẫn xinh thế [C] mà.
2. Em vẫn [F] giữ tách trà ta vẫn [C] uống mỗi chiều
Không còn [Dm] hỏi: anh liệu vẫn yêu [Am] em nhiều?
Đi qua cơn [Bb] mưa bầu trời trời sẽ [C] nắng [Am] không còn những lo [Dm] lắng
[Gm] Mai về sau, ta liệu có bên [C] nhau thật lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Khi nào nhớ [F] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C] ra thật sâu
Dù mai nắng [Dm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Am] tin vào nhau
Nếu mai [Bb] này liệu người đến [C] sau [Am] ta chúc phúc cho [Dm] nhau
Vì [Gm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C] xuân
Từ rất [F] lâu.
2. Em vẫn [F] giữ tách trà ta vẫn [C] uống mỗi chiều
Không còn [Dm] hỏi: anh liệu vẫn yêu [Am] em nhiều?
Đi qua cơn [Bb] mưa bầu trời trời sẽ [C] nắng [Am] không còn những lo [Dm] lắng
[Gm] Mai về sau, ta liệu có bên [C] nhau thật lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Khi nào nhớ [F] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C] ra thật sâu
Dù mai nắng [Dm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Am] tin vào nhau
Nếu mai [Bb] này liệu người đến [C] sau [Am] ta chúc phúc cho [Dm] nhau
Vì [Gm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C] xuân
Từ rất [F] lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Tăng tone [F] -> [F#]
Khi nào nhớ [F#] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C#] ra thật sâu
Dù mai nắng [Ebm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Bbm] tin vào nhau
Lớn lên [B] từ một ngàn nỗi [C#] đau [Bbm] ta hiểu thấu cho [Ebm] nhau
Vì [Abm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C#] xuân
Từ rất [F#] lâu.
1. Em từng [F] khóc, vì một người chẳng [C] muốn quay đầu
Em tự [Dm] trách tim mình sao ngốc [Am] quá lâu
Hôm nay em [Bb] mang một chiếc váy [C] mới [Am] khẽ nhìn mình trước [Dm] gương
Thì [Gm] ra em vẫn xinh thế [C] mà.
2. Em vẫn [F] giữ tách trà ta vẫn [C] uống mỗi chiều
Không còn [Dm] hỏi: anh liệu vẫn yêu [Am] em nhiều?
Đi qua cơn [Bb] mưa bầu trời trời sẽ [C] nắng [Am] không còn những lo [Dm] lắng
[Gm] Mai về sau, ta liệu có bên [C] nhau thật lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Khi nào nhớ [F] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C] ra thật sâu
Dù mai nắng [Dm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Am] tin vào nhau
Nếu mai [Bb] này liệu người đến [C] sau [Am] ta chúc phúc cho [Dm] nhau
Vì [Gm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C] xuân
Từ rất [F] lâu.
2. Em vẫn [F] giữ tách trà ta vẫn [C] uống mỗi chiều
Không còn [Dm] hỏi: anh liệu vẫn yêu [Am] em nhiều?
Đi qua cơn [Bb] mưa bầu trời trời sẽ [C] nắng [Am] không còn những lo [Dm] lắng
[Gm] Mai về sau, ta liệu có bên [C] nhau thật lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Khi nào nhớ [F] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C] ra thật sâu
Dù mai nắng [Dm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Am] tin vào nhau
Nếu mai [Bb] này liệu người đến [C] sau [Am] ta chúc phúc cho [Dm] nhau
Vì [Gm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C] xuân
Từ rất [F] lâu.
ĐK:
Em học cách [F] yêu mình, như chưa từng vỡ [C] ra làm đôi
Tự ôm lấy [Dm] trái tim mình, không mong ai đến [Am] rồi lại thôi
Em không [Bb] cần mạnh mẽ nữa [C] đâu [Am] chỉ cần mình chẳng [Dm] đau
[Gm] Đủ chân thật - màu nắng sẽ đến [C] sau cơn đau.
Tăng tone [F] -> [F#]
Khi nào nhớ [F#] anh rất nhiều, em mỉm cười thở [C#] ra thật sâu
Dù mai nắng [Ebm] chẳng quay đầu em mong ta vẫn [Bbm] tin vào nhau
Lớn lên [B] từ một ngàn nỗi [C#] đau [Bbm] ta hiểu thấu cho [Ebm] nhau
Vì [Abm] ít nhất em đã yêu bằng cả thanh [C#] xuân
Từ rất [F#] lâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!