1. Nghẹn ngào hoen [Em] mi, giây [Bm] phút xa rời [Em] nhau
Còn lại nơi [C] đây, [D] ôi xót xa trong [G] lòng
Kỉ niệm sao [Am] quên em từng hẹn [Em] ước
Hứa bước chung [D] đường nhưng [G] giờ là tình vấn [Em] vương.
2. Uống cạn men [Em] cay, [Bm] em về bên người [Em] mới
Cách biệt đôi [C] nơi, [D] anh không nói nên [G] lời
Gọi là cố [Am] nhân nặng lòng tha [Em] thiết
Người không lưu [Bm] luyến ta đành gạt đi chữ [Em] duyên.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
(Thương [Em] người, mà nỡ quên sao [Am] đành
Tình duyên chia [C] cách, [D] nay chỉ còn mình [G] anh
Từ [Am] đây, phải lẻ loi một [C] mình
Tương tư bóng [Am] hình chua xót riêng [Bm] tôi
Chẳng thành đôi [Am] thuyền đón ai dần [Em] trôi
Còn đâu kỷ niệm [D] đẹp anh [Bm] đành chôn [Em] sâu.)
2. Uống cạn men [Em] cay, [Bm] em về bên người [Em] mới
Cách biệt đôi [C] nơi, [D] anh không nói nên [G] lời
Gọi là cố [Am] nhân nặng lòng tha [Em] thiết
Người không lưu [Bm] luyến ta đành gạt đi chữ [Em] duyên.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
1. Nghẹn ngào hoen [Em] mi, giây [Bm] phút xa rời [Em] nhau
Còn lại nơi [C] đây, [D] ôi xót xa trong [G] lòng
Kỉ niệm sao [Am] quên em từng hẹn [Em] ước
Hứa bước chung [D] đường nhưng [G] giờ là tình vấn [Em] vương.
2. Uống cạn men [Em] cay, [Bm] em về bên người [Em] mới
Cách biệt đôi [C] nơi, [D] anh không nói nên [G] lời
Gọi là cố [Am] nhân nặng lòng tha [Em] thiết
Người không lưu [Bm] luyến ta đành gạt đi chữ [Em] duyên.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
(Thương [Em] người, mà nỡ quên sao [Am] đành
Tình duyên chia [C] cách, [D] nay chỉ còn mình [G] anh
Từ [Am] đây, phải lẻ loi một [C] mình
Tương tư bóng [Am] hình chua xót riêng [Bm] tôi
Chẳng thành đôi [Am] thuyền đón ai dần [Em] trôi
Còn đâu kỷ niệm [D] đẹp anh [Bm] đành chôn [Em] sâu.)
2. Uống cạn men [Em] cay, [Bm] em về bên người [Em] mới
Cách biệt đôi [C] nơi, [D] anh không nói nên [G] lời
Gọi là cố [Am] nhân nặng lòng tha [Em] thiết
Người không lưu [Bm] luyến ta đành gạt đi chữ [Em] duyên.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
ĐK:
Buồn làm chi [C] nữa người [D] về nơi ấy còn [G] đâu
Ngỡ là dài [C] lâu thương [D] nhiều rồi mang đớn [G] đau
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
Mỗi đêm u [Am] sầu nhớ ngày gần [Em] nhau
Em ơi nơi [D] nào anh [Bm] chờ thương biết là [Em] bao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!