1. Ngày còn [Am] nhau
Hứa sẽ chẳng đổi [Em] thay
Vậy mà cớ sao giờ [Dm] đây
Anh lạc bước nơi [Am] này.
Tình tựa [Am] mây
Thoáng cứ đến rồi [Em] đi
Nghe như thời [Dm] gian
Quay về những kỷ [Am] niệm.
T-ĐK:
Người có biết [Am] không? (Người có biết không?)
Trái tim hao gầy của [Em] anh (Trái tim hao gầy của anh)
Vẫn mong chờ [Dm] em
Quay về chốn [Am] này.
Dẫu thế [Am] gian (Dẫu thế gian)
Này muôn ngàn [Em] lối (Này muôn ngàn lối)
Anh vẫn ở [Dm] đây
Mong đợi em về lối [Am] này.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
2. Nhìn trời [Am] đêm
Thấy bóng dáng em ngày [Em] xưa
Chẳng lẽ nỗi đau tình [Dm] yêu
Điên cuồng đến [Am] vậy.
Và rồi [Am] em
Vẫn cứ mãi như gần [Em] bên
Nghe như thời [Dm] gian
Quay lại những kỷ [Am] niệm.
T-ĐK:
Người có biết [Am] không? (Người có biết không?)
Trái tim hao gầy của [Em] anh (Trái tim hao gầy của anh)
Vẫn mong chờ [Dm] em
Quay về chốn [Am] này.
Dẫu thế [Am] gian (Dẫu thế gian)
Này muôn ngàn [Em] lối (Này muôn ngàn lối)
Anh vẫn ở [Dm] đây
Mong đợi em về lối [Am] này.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
1. Ngày còn [Am] nhau
Hứa sẽ chẳng đổi [Em] thay
Vậy mà cớ sao giờ [Dm] đây
Anh lạc bước nơi [Am] này.
Tình tựa [Am] mây
Thoáng cứ đến rồi [Em] đi
Nghe như thời [Dm] gian
Quay về những kỷ [Am] niệm.
T-ĐK:
Người có biết [Am] không? (Người có biết không?)
Trái tim hao gầy của [Em] anh (Trái tim hao gầy của anh)
Vẫn mong chờ [Dm] em
Quay về chốn [Am] này.
Dẫu thế [Am] gian (Dẫu thế gian)
Này muôn ngàn [Em] lối (Này muôn ngàn lối)
Anh vẫn ở [Dm] đây
Mong đợi em về lối [Am] này.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
2. Nhìn trời [Am] đêm
Thấy bóng dáng em ngày [Em] xưa
Chẳng lẽ nỗi đau tình [Dm] yêu
Điên cuồng đến [Am] vậy.
Và rồi [Am] em
Vẫn cứ mãi như gần [Em] bên
Nghe như thời [Dm] gian
Quay lại những kỷ [Am] niệm.
T-ĐK:
Người có biết [Am] không? (Người có biết không?)
Trái tim hao gầy của [Em] anh (Trái tim hao gầy của anh)
Vẫn mong chờ [Dm] em
Quay về chốn [Am] này.
Dẫu thế [Am] gian (Dẫu thế gian)
Này muôn ngàn [Em] lối (Này muôn ngàn lối)
Anh vẫn ở [Dm] đây
Mong đợi em về lối [Am] này.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
ĐK:
Nhìn từng hạt [Am] nắng trong chiều vắng như buồn khóc anh lại thấy nước mắt [E7] rơi
Và dù thời [Dm] gian như dần trôi nhưng hình bóng em chẳng thể nào phai [Am] nhòa
Còn lại tình [Am] yêu trong lòng anh đến ngày sau anh cũng chẳng thể [E7] quên
Và dù đã [Dm] chẳng thể gần em chẳng gọi tên nhưng tình anh giờ vẫn [Am] còn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!