1. Anh trở [G] về giữa phố quen năm [Am] ấy
[D] Mang yêu thương còn nguyên vẹn trong [G] tim
Hồ [Em] Gươm vẫn lung linh soi bóng [Am] nước
Mà thiếu [Am7] em thành phố hóa lặng [D] im.
2. Con đường [G] xưa hàng cây còn đứng [C] đó
Gió mùa [D] về, khẽ chạm những bờ [G] vai
Quán cà [C] phê ngày [D] trước mình hẹn [Em] hò
Chỉ còn [Am7] anh ngồi [D7] đợi một bóng [G] hình.
T-ĐK:
Giờ [C] đây thì em đã rời Hà [D] Nội
[Bm] Khung trời mơ bỗng hóa thành mênh [Em] mang
[Am] Anh tìm mãi giữa triệu người qua phố
Chỉ nhận [Am7] về tiếng gió gọi tên [D] thôi.
ĐK:
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Mưa bất [C] chợt buốt [D] giá cả con [G] tim
Em không [Am] còn nơi góc phố ngày [D] cũ
Để anh tìm [Am7] trong những [D7] kỷ niệm lặng [G] im.
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Anh lạc [C] giữa phố đông [D] người vô [G] tình
Chỉ còn [Am] ôm đong [D] đầy mùa thương [Em] nhớ [C]
Và cơn [Am7] mưa tiễn [D7] đưa mối tình [G] mình.
T-ĐK:
Giờ [C] đây thì em đã rời Hà [D] Nội
[Bm] Khung trời mơ bỗng hóa thành mênh [Em] mang
[Am] Anh tìm mãi giữa triệu người qua phố
Chỉ nhận [Am7] về tiếng gió gọi tên [D] thôi.
ĐK:
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Mưa bất [C] chợt buốt [D] giá cả con [G] tim
Em không [Am] còn nơi góc phố ngày [D] cũ
Để anh tìm [Am7] trong những [D7] kỷ niệm lặng [G] im.
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Anh lạc [C] giữa phố đông [D] người vô [G] tình
Chỉ còn [Am] ôm đong [D] đầy mùa thương [Em] nhớ [C]
Và cơn [Am7] mưa tiễn [D7] đưa mối tình [G] mình.
* [G] Nếu mai này em qua đây lần [Bm] nữa
[C] Xin hãy nhớ đôi [D] ta từng ở nơi [G] này
[Am] Giữa phố cũ mưa giăng sầu muôn [D] lối
Anh vẫn [Am] đứng ở nơi [D7] ấy đợi [G] em.
Tăng tone [G] -> [Ab]
ĐK:
Hà Nội [Ab] ơi… sao hôm nay buồn [Cm] quá
Mưa bất [C#] chợt buốt [Eb] giá cả con [Ab] tim
Em không [Bbm] còn nơi góc phố ngày [Eb] cũ
Để anh tìm [Bbm7] trong những [Eb7] kỷ niệm lặng [Ab] im.
Hà Nội [Ab] ơi… sao hôm nay buồn [Cm] quá
Anh lạc [C#] giữa phố đông [Eb] người vô [Ab] tình
Chỉ còn [Bbm] ôm đong [Eb] đầy mùa thương [Fm] nhớ [C#]
Và cơn [Bbm7] mưa tiễn [Eb7] đưa mối tình [Ab] mình.
Và cơn [Bbm7] mưa tiễn [Eb7] đưa mối tình [Ab] mình.
1. Anh trở [G] về giữa phố quen năm [Am] ấy
[D] Mang yêu thương còn nguyên vẹn trong [G] tim
Hồ [Em] Gươm vẫn lung linh soi bóng [Am] nước
Mà thiếu [Am7] em thành phố hóa lặng [D] im.
2. Con đường [G] xưa hàng cây còn đứng [C] đó
Gió mùa [D] về, khẽ chạm những bờ [G] vai
Quán cà [C] phê ngày [D] trước mình hẹn [Em] hò
Chỉ còn [Am7] anh ngồi [D7] đợi một bóng [G] hình.
T-ĐK:
Giờ [C] đây thì em đã rời Hà [D] Nội
[Bm] Khung trời mơ bỗng hóa thành mênh [Em] mang
[Am] Anh tìm mãi giữa triệu người qua phố
Chỉ nhận [Am7] về tiếng gió gọi tên [D] thôi.
ĐK:
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Mưa bất [C] chợt buốt [D] giá cả con [G] tim
Em không [Am] còn nơi góc phố ngày [D] cũ
Để anh tìm [Am7] trong những [D7] kỷ niệm lặng [G] im.
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Anh lạc [C] giữa phố đông [D] người vô [G] tình
Chỉ còn [Am] ôm đong [D] đầy mùa thương [Em] nhớ [C]
Và cơn [Am7] mưa tiễn [D7] đưa mối tình [G] mình.
T-ĐK:
Giờ [C] đây thì em đã rời Hà [D] Nội
[Bm] Khung trời mơ bỗng hóa thành mênh [Em] mang
[Am] Anh tìm mãi giữa triệu người qua phố
Chỉ nhận [Am7] về tiếng gió gọi tên [D] thôi.
ĐK:
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Mưa bất [C] chợt buốt [D] giá cả con [G] tim
Em không [Am] còn nơi góc phố ngày [D] cũ
Để anh tìm [Am7] trong những [D7] kỷ niệm lặng [G] im.
Hà Nội [G] ơi… sao hôm nay buồn [Bm] quá
Anh lạc [C] giữa phố đông [D] người vô [G] tình
Chỉ còn [Am] ôm đong [D] đầy mùa thương [Em] nhớ [C]
Và cơn [Am7] mưa tiễn [D7] đưa mối tình [G] mình.
* [G] Nếu mai này em qua đây lần [Bm] nữa
[C] Xin hãy nhớ đôi [D] ta từng ở nơi [G] này
[Am] Giữa phố cũ mưa giăng sầu muôn [D] lối
Anh vẫn [Am] đứng ở nơi [D7] ấy đợi [G] em.
Tăng tone [G] -> [Ab]
ĐK:
Hà Nội [Ab] ơi… sao hôm nay buồn [Cm] quá
Mưa bất [C#] chợt buốt [Eb] giá cả con [Ab] tim
Em không [Bbm] còn nơi góc phố ngày [Eb] cũ
Để anh tìm [Bbm7] trong những [Eb7] kỷ niệm lặng [Ab] im.
Hà Nội [Ab] ơi… sao hôm nay buồn [Cm] quá
Anh lạc [C#] giữa phố đông [Eb] người vô [Ab] tình
Chỉ còn [Bbm] ôm đong [Eb] đầy mùa thương [Fm] nhớ [C#]
Và cơn [Bbm7] mưa tiễn [Eb7] đưa mối tình [Ab] mình.
Và cơn [Bbm7] mưa tiễn [Eb7] đưa mối tình [Ab] mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!