Intro: [Em][Am]-[D][G]-[A][C]-[Bm][Em]
Tôi sinh ra giữa một [Em] thời sương gió
Gót chân bùn đã nhuộm [Am] đỏ truân chuyên
Thương người, người hóa [D] mây bay
Thương thân, thân gánh nợ [G] ưu phiền.
Đường sỏi đá mòn gót đời [Em] phiêu lãng
Chưa vay sao nợ trả đã [Am] bao lần?
Mơ gì một kiếp lầu sang [G] phú quý?
Trắng bàn [B7] tay, trắng nợ trần [Em] gian.
Xưa tôi tin một chữ [Em] tình vương vấn
Gửi tim gầy cho gió [Am] cuốn mây bay
Để rồi nắm một bàn [D] tay lạnh
Qua cơn bão tố, ai đành [Em] buông lơi?
Quán đời khuya, mình tôi [Em] bên chén đắng
Uống ngậm ngùi cho cạn [Am] nỗi sầu riêng
Rượu cay chưa thấm nồng [G] đôi mắt
Mà vị [B7] đời đã đắng lịm [Em] tim [Am][Em][Em] Ôi! Một đời trả nợ trần [C] ai
Nợ chữ ân [D] tình, nợ hoài nhân [G] gian
Trả cho [Em] cạn kiếp lỡ làng
Mà [D] sao lòng vẫn ngổn [B7] ngang nợ [Em] đời.
[Em] Một đời trả nợ chưa [C] vơi
Trả cho gió [D] bụi, trả người tình [G] chung
Tóc xanh [Em] giờ điểm màu sương [D] trắng
Nợ vẫn [B7] còn đứng đợi cuối [Em] phương [Am][Em]
Nợ cha mẹ, một đời chưa [Em] đền đáp
Nợ anh em, một tiếng thở [Am] dài sâu
Nợ tôi, một kiếp hình [D] hài lẻ
Manh áo phong [Bm] trần, phủ kín thương [Em] đau.
Một đời vay mượn chút niềm [Em] vui giả
Trả bằng dòng lệ mặn giữa [Am] đêm thâu
Canh khuya nhìn bóng gầy [G] trên vách
Nghe đời nhỏ [Bm] giọt, rụng vào tim [Em] đau [Am][Em][Em] Một đời trả nợ trần [C] ai
Trả cho hết [D] nợ, tóc phai cũng [G] đành
Nếu [Em] còn thiếu nợ nhân [D] gian
Xin trả [Bm] bằng, tiếng thở than cuối [Em] đời.
Một [Em] đời vay mượn trần [D] ai
Trả chưa [B7] xong một kiếp đọa [Em] đày [A][D][Em]
Sáng tác: Sad & Loud Music - Sáng tác: Công nghệ AI
Intro: [Em][Am]-[D][G]-[A][C]-[Bm][Em]
Tôi sinh ra giữa một [Em] thời sương gió
Gót chân bùn đã nhuộm [Am] đỏ truân chuyên
Thương người, người hóa [D] mây bay
Thương thân, thân gánh nợ [G] ưu phiền.
Đường sỏi đá mòn gót đời [Em] phiêu lãng
Chưa vay sao nợ trả đã [Am] bao lần?
Mơ gì một kiếp lầu sang [G] phú quý?
Trắng bàn [B7] tay, trắng nợ trần [Em] gian.
Xưa tôi tin một chữ [Em] tình vương vấn
Gửi tim gầy cho gió [Am] cuốn mây bay
Để rồi nắm một bàn [D] tay lạnh
Qua cơn bão tố, ai đành [Em] buông lơi?
Quán đời khuya, mình tôi [Em] bên chén đắng
Uống ngậm ngùi cho cạn [Am] nỗi sầu riêng
Rượu cay chưa thấm nồng [G] đôi mắt
Mà vị [B7] đời đã đắng lịm [Em] tim [Am][Em][Em] Ôi! Một đời trả nợ trần [C] ai
Nợ chữ ân [D] tình, nợ hoài nhân [G] gian
Trả cho [Em] cạn kiếp lỡ làng
Mà [D] sao lòng vẫn ngổn [B7] ngang nợ [Em] đời.
[Em] Một đời trả nợ chưa [C] vơi
Trả cho gió [D] bụi, trả người tình [G] chung
Tóc xanh [Em] giờ điểm màu sương [D] trắng
Nợ vẫn [B7] còn đứng đợi cuối [Em] phương [Am][Em]
Nợ cha mẹ, một đời chưa [Em] đền đáp
Nợ anh em, một tiếng thở [Am] dài sâu
Nợ tôi, một kiếp hình [D] hài lẻ
Manh áo phong [Bm] trần, phủ kín thương [Em] đau.
Một đời vay mượn chút niềm [Em] vui giả
Trả bằng dòng lệ mặn giữa [Am] đêm thâu
Canh khuya nhìn bóng gầy [G] trên vách
Nghe đời nhỏ [Bm] giọt, rụng vào tim [Em] đau [Am][Em][Em] Một đời trả nợ trần [C] ai
Trả cho hết [D] nợ, tóc phai cũng [G] đành
Nếu [Em] còn thiếu nợ nhân [D] gian
Xin trả [Bm] bằng, tiếng thở than cuối [Em] đời.
Một [Em] đời vay mượn trần [D] ai
Trả chưa [B7] xong một kiếp đọa [Em] đày [A][D][Em]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!