1. Mưa Sài [Dm] Gòn rơi rơi ngoài hiên [Gm] vắng
Từng giọt [C] buồn rơi nhẹ thấm vào [F] tim
Người qua [Dm] phố như [D7] không còn thấy [Gm] vội
Chỉ mình [C] ta với những nỗi niềm [F/A7] riêng
2. Cà phê [Dm] buồn khói gầy tan theo [Gm] gió
Như chuyện [C] mình vơi dần chưa ngỏ [F] xong
Mưa gợi [Dm] lại những [D7] nỗi nhớ hình [Gm] hài
Trong tim [A7] này một khoảng trống mênh [Dm] mông
ĐK: Ôi cơn [C] mưa, khơi đong đầy nỗi [Bb] nhớ
Cho lòng [C] này nhẹ bớt nỗi chơi [F] vơi
Người đi [Gm] qua không bao giờ trở [C] lại
Như hạt mưa gầy xuống đời rồi chóng [A7] phai
Mưa rơi [Dm] rơi giữa cuộc đời vội [C] vã
Những ngọt [Bb] ngào còn [C] đọng lại môi [F] xa
Dẫu lời [Gm] yêu chưa một lần thốt [C] ra
Theo tháng [A7] năm vẫn không hề phai [Dm] nhoà
3. Ta ngồi [Dm] đây âm thầm nghe mưa [Gm] kể
Dù tháng [C] năm dù thời gian đổi [F] thay
Gói lại [Dm] đây ngày [D7] xưa những nụ [Gm] cười
Giữa phố [A7] buồn đong đầy bao xót [Dm] xa
1. Mưa Sài [Dm] Gòn rơi rơi ngoài hiên [Gm] vắng
Từng giọt [C] buồn rơi nhẹ thấm vào [F] tim
Người qua [Dm] phố như [D7] không còn thấy [Gm] vội
Chỉ mình [C] ta với những nỗi niềm [F/A7] riêng
2. Cà phê [Dm] buồn khói gầy tan theo [Gm] gió
Như chuyện [C] mình vơi dần chưa ngỏ [F] xong
Mưa gợi [Dm] lại những [D7] nỗi nhớ hình [Gm] hài
Trong tim [A7] này một khoảng trống mênh [Dm] mông
ĐK: Ôi cơn [C] mưa, khơi đong đầy nỗi [Bb] nhớ
Cho lòng [C] này nhẹ bớt nỗi chơi [F] vơi
Người đi [Gm] qua không bao giờ trở [C] lại
Như hạt mưa gầy xuống đời rồi chóng [A7] phai
Mưa rơi [Dm] rơi giữa cuộc đời vội [C] vã
Những ngọt [Bb] ngào còn [C] đọng lại môi [F] xa
Dẫu lời [Gm] yêu chưa một lần thốt [C] ra
Theo tháng [A7] năm vẫn không hề phai [Dm] nhoà
3. Ta ngồi [Dm] đây âm thầm nghe mưa [Gm] kể
Dù tháng [C] năm dù thời gian đổi [F] thay
Gói lại [Dm] đây ngày [D7] xưa những nụ [Gm] cười
Giữa phố [A7] buồn đong đầy bao xót [Dm] xa
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!