1. [Em] Rượu dù đắng đôi môi nhưng em vẫn [Bm] muốn say
[C] Chẳng như lời anh [D] nói đôi khi thật [G] đắng cay
Anh đã [Em] nói không cần nữa, tình yêu [Bm] em chân thành cũng
Hóa dư [Am7] thừa [Bm7] vỡ tan như hạt [Em] mưa.
2. Người đời thường [Em] hay kêu ca bảo ta là [Bm] số phu thê
Em vội [C] ôm mộng hoa đắm [D] chìm trong u [G] mê
Vậy là họ [Em] sai hay em sai khi trao anh [Bm] cả tương lai
Để tìm đáp [Am7] án đúng sai cho [Bm7] chính cuộc đời [Em] mình.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
2. Người đời thường [Em] hay kêu ca bảo ta là [Bm] số phu thê
Em vội [C] ôm mộng hoa đắm [D] chìm trong u [G] mê
Vậy là họ [Em] sai hay em sai khi trao anh [Bm] cả tương lai
Để tìm đáp [Am7] án đúng sai cho [Bm7] chính cuộc đời [Em] mình.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
1. [Em] Rượu dù đắng đôi môi nhưng em vẫn [Bm] muốn say
[C] Chẳng như lời anh [D] nói đôi khi thật [G] đắng cay
Anh đã [Em] nói không cần nữa, tình yêu [Bm] em chân thành cũng
Hóa dư [Am7] thừa [Bm7] vỡ tan như hạt [Em] mưa.
2. Người đời thường [Em] hay kêu ca bảo ta là [Bm] số phu thê
Em vội [C] ôm mộng hoa đắm [D] chìm trong u [G] mê
Vậy là họ [Em] sai hay em sai khi trao anh [Bm] cả tương lai
Để tìm đáp [Am7] án đúng sai cho [Bm7] chính cuộc đời [Em] mình.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
2. Người đời thường [Em] hay kêu ca bảo ta là [Bm] số phu thê
Em vội [C] ôm mộng hoa đắm [D] chìm trong u [G] mê
Vậy là họ [Em] sai hay em sai khi trao anh [Bm] cả tương lai
Để tìm đáp [Am7] án đúng sai cho [Bm7] chính cuộc đời [Em] mình.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
ĐK
Người ta vẽ lá vẽ [Em] hoa nhưng anh lại tin xem như ngọc [Bm] ngà
Còn trái tim tôi thật [C] thà anh hờ [D] hững xem như là xa [G] lạ
Tình anh tôi [Em] quý hơn vàng sao anh lại [Bm] bạc với tôi
Đồng tiền luôn [Am7] chiến thắng lòng [Bm7] tham phải không anh [Em] ơi.
Biển sông dù có nông [Em] sâu cũng chẳng khó thấu như là lòng người [Bm] đâu
Mượn gió bẻ măng người [C] gieo cho [D] tôi khổ đau vạn [G] phần
Anh giống như [Em] loài ruồi kia mãi đi tìm [Bm] kiếm mật ngọt
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
Nhưng mật ngọt [Am7] sẽ [Bm7] giết chết ruồi [Em] thôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!