1. Mang phận đàn [F] bà mà em chẳng giống như người [G] ta
Cực khổ sớm [Em] hôm chỉ mong một đời yên [Am] ả
Vậy mà sóng [F] gió nghiệt ngã bám lấy chẳng [G] tha
Dày vò thân [Em] em đau đớn lắm [Am] mà.
2. Phải chăng ngày [F] ấy em chẳng tin lời [G] ai
Lỡ bước sa [Em] cơ em vẫn cùng anh gồng [Am] gánh
Mà người nhẫn [F] tâm để lại em với nỗi hiu [G] quạnh
Cạn tình cạn [Em] nghĩa giết đi cả hy vọng mong [Am] manh.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
2. Phải chăng ngày [F] ấy em chẳng tin lời [G] ai
Lỡ bước sa [Em] cơ em vẫn cùng anh gồng [Am] gánh
Mà người nhẫn [F] tâm để lại em với nỗi hiu [G] quạnh
Cạn tình cạn [Em] nghĩa giết đi cả hy vọng mong [Am] manh.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
1. Mang phận đàn [F] bà mà em chẳng giống như người [G] ta
Cực khổ sớm [Em] hôm chỉ mong một đời yên [Am] ả
Vậy mà sóng [F] gió nghiệt ngã bám lấy chẳng [G] tha
Dày vò thân [Em] em đau đớn lắm [Am] mà.
2. Phải chăng ngày [F] ấy em chẳng tin lời [G] ai
Lỡ bước sa [Em] cơ em vẫn cùng anh gồng [Am] gánh
Mà người nhẫn [F] tâm để lại em với nỗi hiu [G] quạnh
Cạn tình cạn [Em] nghĩa giết đi cả hy vọng mong [Am] manh.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
2. Phải chăng ngày [F] ấy em chẳng tin lời [G] ai
Lỡ bước sa [Em] cơ em vẫn cùng anh gồng [Am] gánh
Mà người nhẫn [F] tâm để lại em với nỗi hiu [G] quạnh
Cạn tình cạn [Em] nghĩa giết đi cả hy vọng mong [Am] manh.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
ĐK:
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi sau ba mươi vẫn cứ bi [G] lụy
Vì một người không xứng [Em] đáng em đánh đổi hết cả tuổi xuân [Am] thì
Con thơ khóc hỏi cha đâu [F] rồi em khóc nói cha con đi [G] rồi
Nhìn con lòng đau như [Em] cắt phải cố lau nhanh giọt lệ trên [Am] mi.
Nhìn lại cuộc đời em [F] đi ý nghĩa sống của em là [G] chi
Con thơ vẫn chưa trưởng [Em] thành mẹ già lòng còn canh [Am] cánh
Em hãy mạnh mẽ như chiều [F] tà rực rỡ không phấn không lụa [G] là
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
Chẳng còn là thời thiếu [Em] nữ phải thoát khỏi mình trong quá [Am] khứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!