1. Buồn lắm người [A] ơi, từ [Bm] đây phải xa nhau [Em] rồi
Buồn lắm người [A] ơi, từng đêm chiếc bóng đơn [G] côi
Còn chi nữa [D] đâu, nay em bước chân qua [Bm] cầu
Về xây ước [D] mơ, để [Bm] mình anh sầu bơ [Em] vơ.
2. Người nỡ đành [A] quên, mà [Bm] nghe nhói đau trong [Em] lòng
Tình nghĩa từ [A] đây, từ đây theo gió theo [G] mây
Tình duyên trái [D] ngang, cho anh đắng cay nghẹn [Bm] ngào
Mình nay mất [D] nhau, thôi [Bm] đành ôm niềm thương [Em] đau.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
2. Người nỡ đành [A] quên, mà [Bm] nghe nhói đau trong [Em] lòng
Tình nghĩa từ [A] đây, từ đây theo gió theo [G] mây
Tình duyên trái [D] ngang, cho anh đắng cay nghẹn [Bm] ngào
Mình nay mất [D] nhau, thôi [Bm] đành ôm niềm thương [Em] đau.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
1. Buồn lắm người [A] ơi, từ [Bm] đây phải xa nhau [Em] rồi
Buồn lắm người [A] ơi, từng đêm chiếc bóng đơn [G] côi
Còn chi nữa [D] đâu, nay em bước chân qua [Bm] cầu
Về xây ước [D] mơ, để [Bm] mình anh sầu bơ [Em] vơ.
2. Người nỡ đành [A] quên, mà [Bm] nghe nhói đau trong [Em] lòng
Tình nghĩa từ [A] đây, từ đây theo gió theo [G] mây
Tình duyên trái [D] ngang, cho anh đắng cay nghẹn [Bm] ngào
Mình nay mất [D] nhau, thôi [Bm] đành ôm niềm thương [Em] đau.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
2. Người nỡ đành [A] quên, mà [Bm] nghe nhói đau trong [Em] lòng
Tình nghĩa từ [A] đây, từ đây theo gió theo [G] mây
Tình duyên trái [D] ngang, cho anh đắng cay nghẹn [Bm] ngào
Mình nay mất [D] nhau, thôi [Bm] đành ôm niềm thương [Em] đau.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
ĐK:
Còn gì nữa [D] đâu, nay em đã quên tôi [A] rồi
Một người đứng [D] trông, mai em theo [Bm] chồng, tôi còn gì [C] mong
Cuộc tình vỡ [D] tan, chôn sâu nỗi đau riêng [A] mình
Đành hẹn kiếp [D] sau, yêu thương ngày [Bm] nào, xa rồi còn [Em] đâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!