1. Ngàn trùng giông [Am] tố hồn xao xuyến [G] trong muôn nỗi nhớ [F] người
Mộng đẹp tan [Am] biến tình duyên khuất [G] xa nơi nhân thế [D] này
Nhìn theo người [Dm] đi, giờ ta còn [Am] chi
Chờ trông một [F] bóng, quẩn quanh trong bao tháng [E7] năm.
2. Phù đồ tan [Am] vỡ hồn ai đớn [G] đau kêu than chốn [F] này
Đèn dầu vụt [Am] tắt chiều hiu [G] hắt cho cơn đau còn [D] mãi
Chờ ai đợi [Dm] ai, biết đâu ngày [Am] mai
Chờ khúc [Dm7] nhạc cùng nâng chén [Em7] quên buồn đau ngày [Am] qua.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
Tiếng mưa [Dm] rơi, rơi [Em] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm] chăng, nơi [G] đây mình ta với [C] ta
Chờ nhau [Bm] đến bao [E7] giờ, khi thời [Am] gian dần xa [D] mãi
Tình duyên [Dm7] đến khi nào mới [Em7] thôi buồn [Am] đau.
3. Hồng trần vương [Am] vấn tình xưa đã [G] lưu trong trang sách [F] buồn
Ngậm ngùi chua [Am] xót từng câu hứa [G] tan theo mây và [D] gió
Còn đâu ngày [Dm] xanh, pháo hoa tàn [Am] nhanh
Nguyện kiếp [Dm7] này cùng phiêu lãng [Em7] quên buồn đau ngày [Am] qua.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
Tiếng mưa [Dm7] rơi, rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây mình ta với [C] ta
Chờ nhau [Bm] đến bao [E7] giờ, khi thời [Am] gian dần xa [D] mãi
Tình duyên [Dm7] đến khi nào mới [Em7] thôi buồn [Am] đau.
1. Ngàn trùng giông [Am] tố hồn xao xuyến [G] trong muôn nỗi nhớ [F] người
Mộng đẹp tan [Am] biến tình duyên khuất [G] xa nơi nhân thế [D] này
Nhìn theo người [Dm] đi, giờ ta còn [Am] chi
Chờ trông một [F] bóng, quẩn quanh trong bao tháng [E7] năm.
2. Phù đồ tan [Am] vỡ hồn ai đớn [G] đau kêu than chốn [F] này
Đèn dầu vụt [Am] tắt chiều hiu [G] hắt cho cơn đau còn [D] mãi
Chờ ai đợi [Dm] ai, biết đâu ngày [Am] mai
Chờ khúc [Dm7] nhạc cùng nâng chén [Em7] quên buồn đau ngày [Am] qua.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
Tiếng mưa [Dm] rơi, rơi [Em] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm] chăng, nơi [G] đây mình ta với [C] ta
Chờ nhau [Bm] đến bao [E7] giờ, khi thời [Am] gian dần xa [D] mãi
Tình duyên [Dm7] đến khi nào mới [Em7] thôi buồn [Am] đau.
3. Hồng trần vương [Am] vấn tình xưa đã [G] lưu trong trang sách [F] buồn
Ngậm ngùi chua [Am] xót từng câu hứa [G] tan theo mây và [D] gió
Còn đâu ngày [Dm] xanh, pháo hoa tàn [Am] nhanh
Nguyện kiếp [Dm7] này cùng phiêu lãng [Em7] quên buồn đau ngày [Am] qua.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
ĐK:
Tiếng mưa [Dm7] rơi rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây người luôn ngóng [C] trông
Giờ còn [Bm] những hoang [E7] tàn, chôn vùi [Am] trong ngàn thương [D] nhớ
Chờ nhau [Dm7] đến khi nào trái [Em7] tim cạn [Am] khô.
Tiếng mưa [Dm7] rơi, rơi [Em7] trên ngõ buồn hoang [Am] vắng
Có hay [Dm7] chăng, nơi [G7] đây mình ta với [C] ta
Chờ nhau [Bm] đến bao [E7] giờ, khi thời [Am] gian dần xa [D] mãi
Tình duyên [Dm7] đến khi nào mới [Em7] thôi buồn [Am] đau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!