Intro: [Am][E7]-[E7][Am]-[Dm][E7][Am]
Có những ngày lòng nghe mỏi [Am] mệt
Giữa dòng đời chen lấn [Dm] bon chen
Người với người vội vàng [E7] thân thiết
Chạy theo nhau quên mất [Am] chính mình
Phố vẫn sáng mà tim thì [Am] tối
Bao ước mơ cũng hóa [Dm] xa vời
Ta đứng giữa một trời [E7] ồn ã
Mà thấy mình lạc lõng [Am] chơi vơi
[Am] Một lần thôi ta muốn [Dm] dừng lại
[G] Buông hết đi những thứ [C] không cần
[F] Giữ trong tim vài điều [B7] giản dị
Để nhẹ [E7] lòng qua hết [Am] phong trần
Ta bỏ lại phía sau phố [Am] thị
Những âu lo những tháng [Dm] năm dài
Không hơn thua không còn [E7] toan tính
Chỉ mong đời yên ả sớm [Am] mai
Về nơi đó có hàng [Dm] tre nhỏ
Có con [G] đường nắng đổ [C] nghiêng vai
[F] Có bữa cơm đơn sơ [E7] ấm áp
Nghe lòng mình nhẹ tựa mây [Am] bay
Sáng thức dậy nghe chim [Am] gọi gió
Tiếng cười ai vang giữa [Dm] sân nhà
Chén trà nóng bên hiên [E7] lộng gió
Đời bình yên chẳng cần [Am] cao sang
Tay lấm đất mà lòng thanh [Am] thảng
Không nghĩ suy chuyện được [Dm] với mất
Chỉ cần thấy người thân [E7] bên cạnh
Là đủ rồi cho một đời [Am] thật
Ngoài kia người vẫn còn tất [Dm] bật
[G] Đuổi theo bao giấc mộng [C] xa xôi
[F] Còn ta chọn một đời [Dm] chậm lại
Để thấy [E7] lòng nhẹ nhõm [Am] mà thôi
Ta bỏ lại phía sau [Am] phố thị
Những âu lo những tháng [Dm] năm dài
Không hơn thua không còn [E7] toan tính
Chỉ mong đời yên ả sớm [Am] mai
Về nơi đó có hàng [Dm] tre nhỏ
Có con [G] đường nắng đổ [C] nghiêng vai
[F] Có bữa cơm đơn sơ [E7] ấm áp
Nghe lòng mình nhẹ tựa mây [Am] bay
Đời người ngắn như làn mây [Dm] trôi
[Dm] Giữ làm chi những điều [Am] xa xôi
Đến sau cùng quay đầu nhìn [E7] lại
Chỉ cần thôi một chốn để [Am] về
Một mái nhà có người đợi [Am] cửa
Một ánh đèn le lói [Dm] chiều hôm
Thế là đủ qua bao giông [E7] gió
Chẳng cần gì thêm nữa đúng [Am] không?
Ta chọn sống hồn nhiên như [Dm] thế
Bỏ lại sau bao chuyện [Dm] hơn thua
Không danh lợi không còn [E7] vướng bận
Chỉ còn mình với nắng với [Am] mưa
Nghe thời gian trôi qua thật [Am] khẽ
Tìm bình nhiên chẳng chút ưu [Dm] sầu
Đời đơn giản mà sao hạnh [E7] phúc
Vì biết buông từ những ngày [Am] đầu
Mãi sau [Am] này khi nhìn lại hết
Cũng mỉm cười vì đã buông [Dm] tay
Rời phố thị tìm về bình [E7] yên
Một đời người vậy cũng là [Am] hay
Intro: [Am][E7]-[E7][Am]-[Dm][E7][Am]
Có những ngày lòng nghe mỏi [Am] mệt
Giữa dòng đời chen lấn [Dm] bon chen
Người với người vội vàng [E7] thân thiết
Chạy theo nhau quên mất [Am] chính mình
Phố vẫn sáng mà tim thì [Am] tối
Bao ước mơ cũng hóa [Dm] xa vời
Ta đứng giữa một trời [E7] ồn ã
Mà thấy mình lạc lõng [Am] chơi vơi
[Am] Một lần thôi ta muốn [Dm] dừng lại
[G] Buông hết đi những thứ [C] không cần
[F] Giữ trong tim vài điều [B7] giản dị
Để nhẹ [E7] lòng qua hết [Am] phong trần
Ta bỏ lại phía sau phố [Am] thị
Những âu lo những tháng [Dm] năm dài
Không hơn thua không còn [E7] toan tính
Chỉ mong đời yên ả sớm [Am] mai
Về nơi đó có hàng [Dm] tre nhỏ
Có con [G] đường nắng đổ [C] nghiêng vai
[F] Có bữa cơm đơn sơ [E7] ấm áp
Nghe lòng mình nhẹ tựa mây [Am] bay
Sáng thức dậy nghe chim [Am] gọi gió
Tiếng cười ai vang giữa [Dm] sân nhà
Chén trà nóng bên hiên [E7] lộng gió
Đời bình yên chẳng cần [Am] cao sang
Tay lấm đất mà lòng thanh [Am] thảng
Không nghĩ suy chuyện được [Dm] với mất
Chỉ cần thấy người thân [E7] bên cạnh
Là đủ rồi cho một đời [Am] thật
Ngoài kia người vẫn còn tất [Dm] bật
[G] Đuổi theo bao giấc mộng [C] xa xôi
[F] Còn ta chọn một đời [Dm] chậm lại
Để thấy [E7] lòng nhẹ nhõm [Am] mà thôi
Ta bỏ lại phía sau [Am] phố thị
Những âu lo những tháng [Dm] năm dài
Không hơn thua không còn [E7] toan tính
Chỉ mong đời yên ả sớm [Am] mai
Về nơi đó có hàng [Dm] tre nhỏ
Có con [G] đường nắng đổ [C] nghiêng vai
[F] Có bữa cơm đơn sơ [E7] ấm áp
Nghe lòng mình nhẹ tựa mây [Am] bay
Đời người ngắn như làn mây [Dm] trôi
[Dm] Giữ làm chi những điều [Am] xa xôi
Đến sau cùng quay đầu nhìn [E7] lại
Chỉ cần thôi một chốn để [Am] về
Một mái nhà có người đợi [Am] cửa
Một ánh đèn le lói [Dm] chiều hôm
Thế là đủ qua bao giông [E7] gió
Chẳng cần gì thêm nữa đúng [Am] không?
Ta chọn sống hồn nhiên như [Dm] thế
Bỏ lại sau bao chuyện [Dm] hơn thua
Không danh lợi không còn [E7] vướng bận
Chỉ còn mình với nắng với [Am] mưa
Nghe thời gian trôi qua thật [Am] khẽ
Tìm bình nhiên chẳng chút ưu [Dm] sầu
Đời đơn giản mà sao hạnh [E7] phúc
Vì biết buông từ những ngày [Am] đầu
Mãi sau [Am] này khi nhìn lại hết
Cũng mỉm cười vì đã buông [Dm] tay
Rời phố thị tìm về bình [E7] yên
Một đời người vậy cũng là [Am] hay
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!